(1372) MONG NGÀY GẶP LẠI
(1372) MONG NGÀY GẶP LẠI Người quen xưa, nay biết tìm đâu? Cứ mãi chờ mong sao khỏi sầu?! Đồng cảm tạo ra bao kỷ niệm, Mong ngày gặp lại chẳng còn lâu! Phương Minh (11/1978) *2016 :
(1372) MONG NGÀY GẶP LẠI Người quen xưa, nay biết tìm đâu? Cứ mãi chờ mong sao khỏi sầu?! Đồng cảm tạo ra bao kỷ niệm, Mong ngày gặp lại chẳng còn lâu! Phương Minh (11/1978) *2016 :
(1371) QUEN TRAI KHÉO LỪA Gái kén chồng quen trai khéo lừa, Thông minh, thận trọng cũng bằng thừa! Lọt vào giữa bẫy còn chưa biết, Muốn thoát bẩy, tình cứ dây dưa! Phương Minh (11/1978) *
(1370) CHUYỆN YÊU ĐƯƠNG Còn gì lạ hơn chuyện yêu đương, Mới liếc nhìn nhau đã nhớ thương! Nhiều cuộc tình lùi vào dĩ vãng, Niềm vui, nỗi nhớ vẫn còn vương! Phương Minh (11/1978) *2016 :
(1369) TÌM SÁNG KIẾN Sáng kiến có... nhờ nghỉ rộng, sâu, Không kiên trì kiếm, có còn lâu! Việc tìm sáng kiến mà cho dẻ, Là ảo tưởng, không thực tế đâu! Phương Minh (11/1978) *2016 :
(1368) KỸ NIỆM XƯA Tưởng thời gian giúp mình quên sầu, Giờ mới hay có quên được đâu! Kỷ niệm xưa còn lưu luyến mãi, Cứ luôn lởn vởn ở trong đầu! Phương Minh (11/1978) *2016 :
(1367) TÌNH RUỘT THỊT Tình thương ruột thịt quí làm sao, Trần thế còn gì sánh được nào?! Khi biết có liên quan huyết thống, Độ thâm tình thể hiện càng cao! Phương Minh (7/1973) *2016 :
(1366) NHÌN MẮT NGƯỜI YÊU Nhìn mắt người yêu ngấn lệ sầu, Có ai bình thản nhìn hoài đâu?! Khi lòng xúc động đạt đỉnh điểm, Mới thấy tình yêu rất nhiệm mầu! Phương Minh (7/1973) *2016 : 30/5 (399)
(1365) DỨT HẲN ĐƯỜNG TƠ Dứt hẳn đường tơ khó lắm nghen, Nhiều đường ràng buộc đã thành quen! Thoát ra tưởng dể mà đâu dể, Khi cuộc tình còn lắm rối ren! Phương Minh (7/1973) *2016 :
(1364) TÌNH CÒN DAN DÍU Một mối tình báo hiệu rả tan, Tình còn dan díu, nhói tâm can! Quên làm sao được mối tình ấy, Lệ thãm sầu cứ mãi chứa chan! Phương Minh (7/1973) *2016 :
(1363) SỢ BỊ BỎ RƠI Khi người già phải sống cô đơn, Thật chẳng còn gì bất hạnh hơn! Sợ bị bỏ rơi luôn ám ảnh, Cháu con đừng để họ buồn, hờn! Phương Minh (7/1973)
(1362) QUÊN KỶ NIỆM Nhớ, nhớ, quên, quên,... vương vấn sầu, Muốn quên nhanh mà nhớ càng lâu! Đã thành kỷ niệm quên sao được, Cố gắng quên nào phải dễ đâu?! Phương Minh (7/1973)
(1361) TRẺ HÓA Chủ trương trẻ hóa tưởng đâu hay, Cấp xã, phường càng lắm chuyện gay! Kinh nghiệm tiếp dân còn yếu, thiếu, Dân phiền hà làm rối lên ngay! Phương Minh (5/2011)
(1360) NHỚ TÌNH XƯA Ngồi một mình nhìn cảnh lá rơi, Còn ai nghe mà thốt nên lời?! Người ta đă nở sang thuyền khác, Mình nhớ tình xưa suốt cả đời! Phương Minh (3/1974)
(1359) NGUỒN VUI NHÀ THƠ Lời thơ xuất phát từ tâm can, Đồng cảm buồn, vui,... lẩn trách, than,... Được độc giả quan tâm thưởng thức, Nhà thơ cảm thấy vui vô vàn! Phương Minh (1/2016)
(1358) NHÌN DÂN LỢI Những người chọn hướng sống vì dân, Danh, lợi, quyền họ chẳng mấy cần; Nhìn thấy dân vui càng phấn khởi, Lợi dân giúp họ hạnh phúc dần! Phương Minh (1/2016) *2016 : 24/2 (315)