*(1476 – A49*) NỖI BUỒN ĐƠN LẺ

*(1476 - A49*) NỖI BUỒN ĐƠN LẺ (Họa bài NGUYỆT LÃO CƠ CẦU của Nguyên Nhật) Chưa mấy thân quen mà nhớ mong Do buồn đon lẻ ước mơ chồng Bập bềnh sông nước đò xuôi trẩy Quạnh quẻ đời hoa luống nhớ mong Cuộc sống thiếu vui vì lẻ nhạn Cảnh đời thêm khổ bởi cô phòng Nỗi buồn đon lẻ luôn ray rức Héo úa đời hoa có uổng không?! Phương Minh (12/6/2016) *2016: _______________________________ NGUYỆT LÃO CƠ CẦU Tác giả : Nguyên Nhật Thoắt đã bao lần Hạ đỏ mong Nhìn mơ mộng úa tuổi thêm chồng Năm chờ tháng đợi đò xuôi trẩy Bến dõi theo ngày vọng buổi trông Mãi vướng đìu hiu đời lẻ nhạn Còn vương quạnh quẽ kiếp cô phòng Tơ hồng Lão Nguyệt bày thêm rối Để bấc Đông về lại cũng không...

(1372) MONG NGÀY GẶP LẠI

(1372) MONG NGÀY GẶP LẠI Người quen xưa, nay biết tìm đâu? Cứ mãi chờ mong sao khỏi sầu?! Đồng cảm tạo ra bao kỷ niệm, Mong ngày gặp lại chẳng còn lâu! Phương Minh (11/1978) *2016 :    

(1370) CHUYỆN YÊU ĐƯƠNG

(1370) CHUYỆN YÊU ĐƯƠNG Còn gì lạ hơn chuyện yêu đương, Mới liếc nhìn nhau đã nhớ thương! Nhiều cuộc tình lùi vào dĩ vãng, Niềm vui, nỗi nhớ vẫn còn vương! Phương Minh (11/1978) *2016 :        

(1368) KỸ NIỆM XƯA

(1368) KỸ NIỆM XƯA Tưởng thời gian giúp mình quên sầu, Giờ mới hay có quên được đâu! Kỷ niệm xưa còn lưu luyến mãi, Cứ luôn lởn vởn ở trong đầu! Phương Minh (11/1978) *2016 :  

(1365) DỨT HẲN ĐƯỜNG TƠ

(1365) DỨT HẲN ĐƯỜNG TƠ Dứt hẳn đường tơ khó lắm nghen, Nhiều đường ràng buộc đã thành quen! Thoát ra tưởng dể mà đâu dể, Khi cuộc tình còn lắm rối ren! Phương Minh (7/1973) *2016 :