**(0109 – B18) THẾ GIỚI HẾT ĐÀN BÀ

Đã chỉnh sửa : **(0109 – B18) THẾ GIỚI HẾT ĐÀN BÀ 1*Khi nào thế giới hết đàn bà, Chắc chắn đàn ông chết trẻ mà ! Hạnh phúc lứa đôi đâu có được, Nguồn vui thiên phú kiếm sao ra?! 2*Khi nào thế giới hết đàn bà, Hoa biết nói còn đâu nữa mà! Tâm sự cùng ai? Ai gợi hứng? Làm sao thể hiện tính trăng hoa?! 3*Khi nào thế giới hết đàn bà, Buồn, khổ,... ai nghe mà kể ra: Ý nghĩa đời thường  đâu có nữa, Ước mơ hạnh phúc mãi xa ta! 4*Khi nào thế giới hết đàn bà, Nhạc sĩ tài hoa thành lạ, xa ! Thiếu những lời ca nghe nhức óc, Nỗi buồn đơn độc lại thêm ra! 5*Khi nào thế giới hết đàn bà, Chỗ gửi mầm tìm mãi chẳng ra! Đành phải nhìn xem mầm tự hủy, Loài người tuyệt chủng tất nhiên mà! Phương Minh (16/10/2013) (Bài thơ được đăng lại sau khi chỉnh sửa) *2015 : 3/3 (63), 12/10 (266) *2016 : 7/3 (317) *2017 : 19/10 _________________________ Nguyên tác : 128(D408)* THIẾU HẲN ĐÀN BÀ *Khi thế giới thiếu hẳn đàn bà, Chắc chắn đàn ông chết trẻ mà ! Nguồn vui thiên phú còn đâu nữa, Giây phút thần tiên mãi mãi xa...! * Khi thế giới thiếu hẳn đàn bà, Loại hoa biết nói còn đâu mà! Các ông buồn có ai tâm sự ? Còn dịp nào vui say ngắm hoa?! * Khi thế giới thiếu hẳn đàn bà, Chắc ông nào cũng phải kêu ca : Cuộc đời đơn lẻ, ôi, buồn tẻ, Một nửa kia đâu dể tách xa! *Khi thế giới thiếu hẳn đàn bà, Còn đâu những nhạc sĩ tài hoa ?! Suốt ngày dạo nhạc nghe càng thắm, Buộc các ông loại cố tật ra! *Khi thế giới thiếu hẳn đàn bà, Có mầm, chổ gửi tìm đâu ra?! Đàn ông đành chịu cho mầm chết, Tuyệt chủng loài người ắt xãy ra ! Phương Minh (16/10/2013)    

**(0109 – B17) THẾ GIỚI HẾT ĐÀN ÔNG

Đã chỉnh sửa : **(0109 – B17) THẾ GIỚI HẾT ĐÀN ÔNG 1*Đến khi thế giới hết đàn ông, Buồn khổ các bà chịu nổi không?! Người khác phái sao mà quá lạ? Gần luôn cự cải; xa buồn, trông?! 2*Đến khi thế giới hết đàn ông, Chắc các bà khó hiểu hóa công! Tác phẩm nam nhân sao tuyệt diệu? Mới ngắm qua đã xuyến xao lòng! 3*Đến khi thế giới hết đàn ông, Phải sống cô đơn bởi thiếu chồng! Cáu gắt, cằn nhằng,..hay gây gổ, Các bà có chịu sống chung không? 4*Đến khi thế giới hết đàn ông, Nổi khổ buồn đành nén đáy lòng; Cùng giới, các bà đâu thể kể, Tìm người khen, nịnh... vẫn hoài công! 5*Đến khi thế giới hết đàn ông, Dù  có đàn bà cũng hóa không! Sinh sản chức năng thành uổng phí, Mầm còn ai gởi nữa mà mong…? Phương Minh (5/1974) *2015 : 6/10 (263), ____________________________ Nguyên tác : 127(D407)* KHÔNG CÒN ĐÀN ÔNG *Khi nào thế giới hết đàn ông, Đàn bà buồn khổ cảnh phòng không! Còn ai chìu chuộng và tâm sự, Cự cải lúc gần, xa…nhớ mong?! *Khi thế giới không còn đàn ông, Đàn bà đâu hiểu tài hóa công! Tạo ra tác phẩm sao kỳ diệu, Chưa ngắm thì thôi, ngắm động lòng! *Khi thế giới không còn đàn ông, Đàn bà đành phải sống không chồng! Tính tình cáu gắt, hay gây gổ, Liệu các bà chung sống được không? *Khi thế giới không còn đàn ông, Đàn bà đành nén khổ trong lòng; Với người cùng giới, làm sao kể, Hạnh phúc luôn là chuyện ước mong?! *Khi thế giới không còn đàn ông, Đàn bà dù có cũng như không! Khả năng sinh sản thành vô hiệu, Ai gởi mầm để hóa trái, bông…?! Phương Minh (5/1974) *Không còn đàn ông mầm đâu cấy ghép?Khoa học vạn năng cũng đành bó tay...!    

**(0109 – B16) PHỤ NỮ

**(0109 – B16) PHỤ NỮ 1*PHỤ NỮ là hoa biết nói, cười, Chiếm hơn phân nửa của loài người; Song song tồn tại cùng nam giới, Giúp cuộc đời mãi mãi đẹp tươi ! 2*PHỤ NỮ có công sinh được con, Không sinh, nhân loại dể chi còn ?! Dạy con, nội trợ, …đều chu đáo, Việc nước, giúp nam nhân giử tròn. 3*PHỤ NỮ thành nguyên thủ quốc gia, Hoặc là nữ tướng nhiều tài ba; Góp công vang dội trong thiên hạ, Đủ để nam nhân nể phục mà ! 4*PHỤ NỮ Việt Nam công rất to, Là nhờ họ chẳng chút so đo : Bảo chồng yên chí lo việc nước, Mọi việc trong nhà đảm trách cho ! 5*PHỤ NỮ đâu thua gì giới nam, Giặc vào nhà đánh họ sao kham ?! Đội quân dài tóc từng tham chiến, Công trạng lẩy lừng nghe phát ham !  Phương Minh(4/2008) *2015 :5/3 (69) , 8/3 (75), 15/10 (269) *2016 : 8/3 (318), 19/10 (479) *2017 : 8/3 (561), 20/10

**(0109 – B09) TÌM “NỮA KIA”

**(0109 – B09) TÌM “NỮA KIA” *Trong mộng tưởng, tình bao giờ cũng đẹp, Tình đời thường khác mộng rất là xa...! Là con người ai cũng đã trãi qua, Những lúc buồn, vui do mộng, thực! *Mộng khác thực tạo ra bao phiền phức, Khiến nhiều người luôn nhức óc, đau tim; Mộng cao quá, dù có quyết tâm tìm, Không dể gì cố tìm mà gặp được! *Mãi mãi ngày sau, lùi về thưở trước, Đã là người đâu thể chẳng yêu đương; Không yêu đương trái ngược với đời thường, Cưởng lại tính trời sinh đâu phải dể! *Với chuyện yêu , còn nhiều điều đáng kể : Giàu, nghèo, đẹp, xấu,…rối rắm làm sao! Nhiều người đặt ra tiêu chuẩn xa, cao, Khiến “nữa kia” tìm cả đời chẳng gặp !!! Phương Minh (9/1974) **2015 : 26/2 - **2017 : 8/2(564)

(0098) NGUỒN VUI ĐỘC TÔN

(0098) NGUỒN VUI ĐỘC TÔN Xác thân sảng khoái, sáng tâm hồn, Tạo hóa ban nguồn vui độc tôn! Ân ái còn gì so sánh được, Chê, không thèm hưởng, phải đâu khôn?! Phương Minh(10/1974 )

(0072) NGHỊCH LÝ CHÊ, MÊ

(0072) NGHỊCH LÝ CHÊ, MÊ Nhiều ông chồng bị vợ luôn chê, Lại được lắm bà quá đổi mê! Nghịch lý chê, mê tồn tại mãi, Tạo ra thảm cảnh cũng nhiều ghê! Phương Minh(12/1974)