(0442) HÔN NHÂN MIỂN CƯỞNG
(0442) HÔN NHÂN MIỂN CƯỞNG Hôn nhân miển cưởng, thiếu tình yêu, Buồn tẻ khác chi mưa buổi chiều! Nếu sống với nhau không hạnh phúc, Thà chia tay sớm lợi hơn nhiều! Phương Minh (7/1973)
(0442) HÔN NHÂN MIỂN CƯỞNG Hôn nhân miển cưởng, thiếu tình yêu, Buồn tẻ khác chi mưa buổi chiều! Nếu sống với nhau không hạnh phúc, Thà chia tay sớm lợi hơn nhiều! Phương Minh (7/1973)
(0434) THỜI CON GÁI Kén chọn quá nhiều, phải vậy mà : Cái thời con gái… đã dần xa! Tuổi xuân, muốn hưởng, còn đâu nữa… Hạnh phúc làm sao kiếm được ra?! Phương Minh (8/1974)
(0433) MÊ VIỆT KIỀU Ai dạm hỏi đầu cũng lắc, chê! Khi quen Việt kiều nàng vui ghê ! Chẳng may gặp phải tên lừa đảo, Tan vỡ mộng tình mới thấy quê ! Phương Minh (8/2009)
(0421) CHẲNG THẬT ĐÀN ÔNG Đàn ông mà chẳng thật đàn ông, Thể hiện lơ mơ phong cách chồng; Hạnh phúc mong gì mà hưởng được? Bạc tiền thừa thãi cũng bằng không! Phương Minh(8/1974)
(0418) TÌNH ĐẦU Tóc ngã màu tình vẫn nặng sâu, Khó lòng quên hẳn mối tình đầu! Mổi người một ngã chung niềm nhớ, Tưởng đã quên mà dể quên đâu? Phương Minh(4/2001)
(0394) BUỒN THÊ THẢM Thích có chồng, không thích có con, Chức năng thiên bẩm giử sao tròn? Khi già, đơn chiếc, buồn thê thảm, Muốn cậy nhờ ai…chờ mỏi mòn! Phương Minh (8/1971)
(0392) CHẾ ĐỘ GIA TRƯỞNG Chế độ gia trưởng tuy lổi thời, Muốn mà xóa sạch phải đâu chơi! Chồng, cha mất hẳn vai rường cột, Nhiều chuyện sinh ra sẽ rối bời! Phương Minh (7/1972)
(0391) TÌM VỀ CHỐN CỦ Cảnh cũ đây rồi! Người cũ đâu? Biết còn hay mất mối tình đầu?! Nàng chờ hay đã sang thuyền khác? Chưa rỏ, làm sao vơi khổ sầu?! Phương Minh (3/1973)
(0390) QUÊN NGƯỜI YÊU CŨ Quên người yêu cũ khó làm sao! Từng trãi mới hay nó thế nào! Cố gắng quên đi… mà cứ nhớ, Nổi buồn vừa lắng, chợt dâng cao! Phương Minh (5/1976)
(0387) NGHỈ MƯỜI, NÓI MỘT Chuyện ái ân sao lạ thật nè, Xa nhau muốn nói, gặp liền e! Nghĩ mười, nói một còn chưa đạt, Thổn thức trong lòng, ai có nghe?! Phương Minh (12/1964)
(0345) NỮ NHI THƯỜNG TÌNH Hay nhỏng nhẻo mới là nữ nhi, Cứ xem chuyện ấy thường tình đi! Ghen tương, hờn giận,…còn ghê nữa, Không vậy, đời nam đâu vui gì ?! Phương Minh (11/1965)
(0341) TÌNH YÊU VÀ TÌNH NGƯỜI Tình yêu đã hết còn tình người, Gặp lại nhau không mất nụ cười! Nếu để tình yêu thành tình hận, Dể làm những việc đáng hổ ngươi! Phương Minh (9/1975)
(0327) THÈM VÀ YÊU Thứ để thèm và thứ để yêu, Nếu mà xem kỷ khác nhau nhiều; Người đời phần lớn không phân biệt, Thật là tai hại biết bao nhiêu! Phương Minh(4/1983)
(0316) DỰA VÀO TIỀN Tình yêu được thỏa nhờ vào tiền, Tiền cạn, tình yêu cạn theo liền; Hạnh phúc xây trên nền tiền bạc, Dể gì hưởng thụ được bình yên! Phương Minh (2/1966)
(0285) CỰC VẪN ƯNG Đón, đón, đưa, đưa cực quá chừng, Hỏi sao nam giới vẫn vui mừng? Không bồ, không bạn buồn ray rứt, Do tính trời sinh cực vẫn ưng! Phương Minh(8/1965)