(0537) HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH
(0537) HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH Tôn trọng, tin yêu,…giữa vợ chồng, Là nguồn hạnh phúc lớn vô song! Bạc tiền quá trọng, quên tình, nghĩa, Hạnh phúc cố tìm vẫn khó mong! Phương Minh (6/1965)
(0537) HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH Tôn trọng, tin yêu,…giữa vợ chồng, Là nguồn hạnh phúc lớn vô song! Bạc tiền quá trọng, quên tình, nghĩa, Hạnh phúc cố tìm vẫn khó mong! Phương Minh (6/1965)
(0526) LỞ THỜI Kén chọn nhiều mà chẳng lở thời, Quả là vệc hiếm ở trên đời ! Cô nào tự ỷ mình cao giá, Khi lở thời rồi… buồn tả tơi! Phương Minh (9/1979)
(0525) NHỚ Ai nhớ mình? Mình lại nhớ ai? Nhớ ai? Ai nhớ? Nhớ ai hoài?! Nhận, cho tình cảm vô cùng lạ! Sòng phẳng, cân bằng : được mấy ai?! Phương Minh (11/1965) *2015 : 29/6 (192)
(0520) BỤNG ĐÃ ƯNG Miệng bảo không mà bụng đã ưng, Hiểu qua ánh mắt đươc càng mừng! Nếu còn hỏi tiếp vài câu nữa, E thẹn khiến em mặt đỏ bừng! Phương Minh (3/1964)
(0518) MUA TÌNH Nếu nghỉ nhiều tiền lắm kẻ yêu, Hãy xem thực tế khác hơn nhiều! Bạc tiền đâu thể mua tình ái, Tim chẳng rung đâu dể yêu liều?! Phương Minh(5/1966)*
(0510) ĐÀNH CHẤP NHẬN Tình duyên trắc trở tại mình thôi, Treo giá quá cao người khiếp rồi! Giờ chợt tỉnh ra thì đã muộn, Cam đành chấp nhận sống đơn côi! Phương Minh (7/1973)
(0509) HIỂU QUA ANH MẮT Cảm nhận tình yêu chẳng khó đâu! Khi tim rạo rực hiểu càng sâu! Hiểu thấu óc, tim qua ánh mắt, Cần chi hỏi, nói quá nhiều câu! Phương Minh(8/1965)
(0498) CHUYỆN THƯỜNG Vợ, chồng cự cải là bình thường, Hết cải đến hòa, thương vẫn thương; Thương, giận, vui, buồn, … thay đổi mãi, Sao mà phức tạp khó lòng lường ?! Phương Minh (6/1974)
(0497) CHUNG THỦY VÀ ĐẮM SAY Chung thủy mà thiếu sự đắm say, Tình yêu chưa thỏa cũng đâu hay! Cần hơn chung thủy là say đắm, Hạnh phúc tràn đầy đáng quý thay! Phương Minh(8/1973)
(0495) CHUNG SỐNG Lùn có lùn thương, cao thích cao, Xứng đôi, vừa lứa : quý không nào ?! Lùn, cao chung sống mà hòa thuận, Dù có ai chê cũng chẳng sao ! Phương Minh(8/1964)
(0493) THÍCH SỐNG HAI MÌNH Một mình kiếm sống đã lao đao! Sống đủ hai mình khổ biết bao! Biết thế mà sao ai cũng thích, Trời sinh chi tính lạ làm sao?! Phương Minh(7/1964)
(0491) HAM CHỒNG ĐẸP, GIÀU Ỷ có sắc, ham chồng đẹp, giàu, Mộng tình tan vỡ, tóc thay màu! Tuổi xuân đã hết còn đâu nữa, Đành sống cô đơn với nỗi đau! Phương Minh (9/1965)*
(0480) DÙ KHỔ VẪN HƠN Đủ chồng và vợ còn hơn không, Không đủ, đắp chăn vãn lạnh lòng! Khi cãi, khi hòa... mà lạ thật, Xa nhau ai cũng bồn chồn trông…! Phương Minh(10/1974)
(0477) ĐỔ VỠ Yêu chưa thật dạ, thiếu mê say, Hạnh phúc dể gì có được ngay! Chẳng khéo vun bồi tình đang có, Cái ngày đổ vỡ đến không hay...! Phương Minh (8/1979)
(0476) HỢP LẺ THƯỜNG Trai đẹp mà nàng bảo chẳng mê, Rõ ràng nàng nói xạo, sai ghê! Dù cho nàng nhận mê trai đẹp, Càng hợp lẻ thường, có chi quê? Phương Minh(7/1964)