(0561) TRẢ ĐỦA VÀ KHỦNG BỐ

(0561) TRẢ ĐŨA VÀ KHỦNG BỐ Trả đũa khác xa khủng bố mà, Trách sao nhiều nước chẳng nhận ra? Cứ hùa theo Mỹ mà lên án: Nước yếu, nghèo…tội nghiệp vậy a?! Phương Minh (12/2001)  

(0536) CÔNG ĐUỔI XÂM LĂNG

(0536) CÔNG ĐUỔI XÂM LĂNG Chiến thắng Điện Biên vang một thời, Miền Nam đuổi Mỹ chạy tơi bời! Công người Cộng Sản nhiều vô kể, Giúp  sử Việt Nam thêm rạng ngời! Phương Minh (6/1975) **2015 : 3/5 (156),  *2016 : 1/5 (347), *2017: 1/2 (356)

(0535) NGHE SAO KHAM

(0535) NGHE SAO KHAM Miền Bắc vào xâm lăng Miền Nam, Tuyên truyền ngược ngạo nghe sao kham? Thế mà Mỹ ngụy to mồm rống, Càng rống to càng lòi hiểm nham! Phương Minh (2/1974)

(0512) KHOE NHÂN QUYỀN

(0512) KHOE NHÂN QUYỀN Nhân quyền vi phạm đứng hàng đầu, Hiếp nước người ai sánh kịp đâu? Sao Mỹ cứ luôn luôn lớn tiếng, Khoe nhân quyền… lại tạo hận sâu?! Phương Minh (9/2012)

(0507) SINH NHẬT 70

(0507) SINH NHẬT 70 Sống bảy mươi năm giửa cỏi đời, Nhận, cho không lổ cũng không lời! Qua thơ, gởi gắm vài suy nghĩ, Ai thích, xin mời, đọc thử chơi! Phương Minh (9/11/2012)

(0485) NỖI ĐAU THẢM BẠI

(0485) NỖI ĐAU THẢM BẠI Vết thương thảm bại vẫn còn đau, Đâu dể gì mà Mỹ quên mau! Mỹ cố quên đi nhưng vẫn nhớ, Nhớ hoài, nhớ mãi…đến ngàn sau! Phương Minh (4/1995)

(0440) NGƯỜI CỘNG SẢN

(0440) NGƯỜI CỘNG SẢN Suốt đời vì nước quyết hy sinh, Sống, chết cùng dân thật chí tình! Thời chiến, thời bình đều tốt thế, Gương người Cộng sản tựa minh tinh! Phương Minh (5/1977)

(0431) NƯỚC MỸ

(0431) NƯỚC MỸ Bán vủ khi và vơ vét tài nguyên, Thiếu hai nguồn ấy Mỹ nghèo liền! Giàu nhờ xương máu nước nghèo, khổ, Đâu dể gì nước Mỹ bình yên! Phương Minh (12/1998)

(0428) QUEN HIẾP, DỌA NGƯỜI

(0428) QUEN HIẾP, DỌA NGƯỜI Quen hiếp, dọa người bằng đạn bôm, Nay người đáp trả lại la om! Mục tiêu đơn cực làm sao đạt? Thắng nước yếu, nghèo đâu mấy thơm?! Phương Minh (10/2001)

(0412) HỎI TRUNG QUỐC

(0412) HỎI TRUNG QUỐC Trung quốc mưu toan nuốt biển đông, Ý đồ độc chiếm quá cuồng ngông! Nêu bao chứng cứ đều không vững, Nuốt chửng cho trôi, nuốt nổi không?! Phương Minh (8/2012) *2015 :

(0406) TÙ VỀ

(0406) TÙ VỀ Vợ đã sang ngang, còn đứa con, Tù về, của cải chẳng chi còn! Dù bao gian khổ không nao núng, Quyết giử sao cho nợ nước tròn! Phương Minh (4/1973)

(0396) QUAN MUỐN GẦN DÂN

(0396) QUAN MUỐN GẦN DÂN Quan muốn gần dân đâu khó gì, Lắng nghe dân, làm lợi dân đi! Khi cần, quan phán, dân ủng hộ , Dù khó khăn dân chẳng nề chi! .Phương Minh (6/1982)