(1411) DÂN KHÓ QUÊN
(1411) DÂN KHÓ QUÊN Tưởng có gốc to ghế mãi bền, Quơ quào, vơ vét mong giàu lên! Nay vào lao gở từng tờ lịch, Tội lổi nầy dân khó thể quên! Phương Minh (6/1987)
(1411) DÂN KHÓ QUÊN Tưởng có gốc to ghế mãi bền, Quơ quào, vơ vét mong giàu lên! Nay vào lao gở từng tờ lịch, Tội lổi nầy dân khó thể quên! Phương Minh (6/1987)
(1410) ĐỤNG LÀ BAY CHỨC Dưới làm sai, trên biết hay không? Biết rất rõ mà sợ mất lòng! Bởi dưới có ô dù quá vững, Đụng vào, còn chức, khó lòng mong! Phương Minh (6/1987)
(1409) TÌM HẠNH PHÚC Tham vọng cá nhân làm nhức đầu, Tương lai mù mịt biết về đâu?! Vì đời cống hiến không nề khổ Hạnh phúc muốn tìm đâu mấy lâu?! Phương Minh (6/1987)
(1408) TIN PHONG THỦY Tin thầy phong thủy là lầm liền, Họ vẻ bày ra lắm chuyện phiền! Ai quá tin cũng đều bị thiệt? Ít ra là cũng tốn hao tiền?! Phương Minh (6/1987) *2016 : 4/6 (402)
(1407) TIN BÓI TOÁN Vợ tuổi Dần, chồng chết hết sao? Mê tín dị đoan được chi nào?! Quá tin bói toán càng nguy khốn, Họa rước vào thân ắt phải cao! Phương Minh (6/1987)
(1406) DÂN NHỚ CÔNG QUAN Việc lợi nước dân nhất quyết làm, Lợi riêng tư chẳng chút nào ham! Quan nào sống trọn đời như thế, Công họ dân quên rất khó kham! Phương Minh (6/1987)
(1405) CÒN MÃI CÔNG LAO Nhiệm vụ công dân giử được tròn, Giúp cho nhân cách rực màu son! Cả đời cống hiến không nề khổ, Chắc chắn công lao mãi mãi còn! Phương Minh (6/1987)
(1404) DÂN LỢI Trên bày nhiều việc chẳng cần chi, Dưới mệt ứ hơi đâu lợi gì?! Dân lợi cần hơn là hình thức, Dân không thấy lợi bỏ ngay đi! Phương Minh (6/1987)
(1403) GIỮ GHẾ Lợi quyền dân tộc đặt lên trên, Chiếc ghế đang ngồi càng vững bền! Nếu có quan nào làm ngược lại, Ghế lung lai, uy mất,...đừng quên! Phương Minh (6/1987)
(1402) TRỌNG NGƯỜI TÂM HUYẾT Nhiều người tâm huyết bị cô đơn, Mộng lợi đời tan vỡ sạch trơn! Họ cũng là những nhân cách lớn, Chúng ta cần trọng họ nhiều hơn! Phương Minh (6/1987)
(1401) NGHE KHOE MÀ MỆT Dốt, dở mà còn lậm tật khoe, Bày ra nhiều chuyện để mong lòe! Thời nào cũng lắm người như thế, Nghe họ khoe sao khỏi mệt nè?! Phương Minh (6/1987)
(1400) BÀY NHIỀU RA Khoản thu, thủ tục,…bày nhiều ra, Dân khổ thêm, quan lợi chi mà?! Uy tín các quan sao khỏi giảm, Khi dân còn lắm cớ kêu ca?! Phương Minh (6/1987)
(1399) NHỚ THUỞ ẤU THỜI Ai cũng trãi qua thuở ấu thời, Bao buồn, vui khó tả nên lời; Dù cho cuộc sống nhiều thay đổi, Kỷ niệm xưa vẫn nhớ suốt đời! Phương Minh (6/1987)
(1398) LƯU CÔNG, TỘI Ngày, tháng cứ trôi, trôi quá mau, Khiến da, tóc dần đổi thay màu; Đến khi nhắm mắt còn chi nữa, Công, tội nhiều… lưu mãi ngàn sau! Phương Minh (6/1987)
(1397) SAY MEN TÌNH Men tình nhiều kẻ quá ham say, Dù nếm qua đã biết đắng cay! Đang say mèm, muốn say thêm nữa, Biển tình dậy sóng, rối lên ngay! Phương Minh (6/1987) *2016 : 10/6 (407)