(0401) HỎI MỸ
(0401) HỎI MỸ Việc nước ngoài Mỹ cứ xía vào, Bày ra lắm chuyện quá tào lao! Nhân quyền, dân chủ : chê nhiều nước, Hiếp nước người bộ tốt lắm sao?! Phương Minh (3/2005)
(0401) HỎI MỸ Việc nước ngoài Mỹ cứ xía vào, Bày ra lắm chuyện quá tào lao! Nhân quyền, dân chủ : chê nhiều nước, Hiếp nước người bộ tốt lắm sao?! Phương Minh (3/2005)
(0400) HỌC THỨC VÀ VĂN HÓA Học thức cao, văn hóa chẳng cao, Nhiều người nhân cách tệ làm sao! Đối nhân xử thế vô cùng kém, Gần họ, ôi thôi, chán biết bao! Phương Minh (3/1967)
(0399) BÙ LƯƠNG Bù lỗ vào lương vẫn lỗ hoài, Bù không hết lỗ lệ xưa nay! Mới vừa bớt lỗ hàng lên giá, Cứ thế lòng vòng thật khổ thay! Phương Minh (7/2008)
(0398) NHẮN QUAN Dân khổ sao quan cứ tỉnh bơ, Dân nêu nguyện vọng quan luôn lờ?! Dân bầu đại biểu mà như thế, Đắc cử lần sau quan chớ mơ! Phương Minh (4/2003)
(0397) QUYẾT THẮNG Việt Nam lịch sử bốn ngàn năm, Vận nước trãi qua bao thăng trầm! Độc lập, tự do kiên quyết giử, Bao lần quật khởi rữa hờn căm! Phương Minh (12/1965)
(0396) QUAN MUỐN GẦN DÂN Quan muốn gần dân đâu khó gì, Lắng nghe dân, làm lợi dân đi! Khi cần, quan phán, dân ủng hộ , Dù khó khăn dân chẳng nề chi! .Phương Minh (6/1982)
(0395) SỐNG NHÂN NGHĨA Làm người phải sống có lương tri, Dứt khoát không làm chuyện đáng khi! Đối nhân, xử thế bằng nhân, nghĩa, Không thì nhân cách chẳng ra chi! Phương Minh (6/1970)
(0394) BUỒN THÊ THẢM Thích có chồng, không thích có con, Chức năng thiên bẩm giử sao tròn? Khi già, đơn chiếc, buồn thê thảm, Muốn cậy nhờ ai…chờ mỏi mòn! Phương Minh (8/1971)
(0393) THỰC TRẠNG QUAN TRƯỜNG Kẻ có thực tài vẫn chịu thua, Để người thắng cuộc nhờ bằng mua! Quan trường láo nháo xem mà chán, Suy nghỉ sâu càng thấy chát chua! Phương Minh (6/1984)
(0392) CHẾ ĐỘ GIA TRƯỞNG Chế độ gia trưởng tuy lổi thời, Muốn mà xóa sạch phải đâu chơi! Chồng, cha mất hẳn vai rường cột, Nhiều chuyện sinh ra sẽ rối bời! Phương Minh (7/1972)
(0391) TÌM VỀ CHỐN CỦ Cảnh cũ đây rồi! Người cũ đâu? Biết còn hay mất mối tình đầu?! Nàng chờ hay đã sang thuyền khác? Chưa rỏ, làm sao vơi khổ sầu?! Phương Minh (3/1973)
(0390) QUÊN NGƯỜI YÊU CŨ Quên người yêu cũ khó làm sao! Từng trãi mới hay nó thế nào! Cố gắng quên đi… mà cứ nhớ, Nổi buồn vừa lắng, chợt dâng cao! Phương Minh (5/1976)
(0389) TỰ CAO Ngồi nghe thiên hạ chửi, chê nhau, Càng thấy lòng minh luôn quặn đau! Phần lớn nhìn người qua chổ dở, Khiến cho họ cứ thấy mình cao! Phương Minh (3/1964)
(0388) NOI GƯƠNG Xã hội nầy gương tốt còn nhoi, Sao không chọn lấy để mà noi? Người đời đâu lẽ toàn xấu cả, Chê, chửi luôn mồm thật khó coi! Phương Minh (7/1999)
(0387) NGHỈ MƯỜI, NÓI MỘT Chuyện ái ân sao lạ thật nè, Xa nhau muốn nói, gặp liền e! Nghĩ mười, nói một còn chưa đạt, Thổn thức trong lòng, ai có nghe?! Phương Minh (12/1964)