(0567) SẮP TÁCH CHIA
(0567) SẮP TÁCH CHIA Đứng núi nầy còn trông núi kia, Mấy khi nước mắt hết đầm đìa! Sống chung mà cứ so hơn thiệt, Đó chính là dấu hiệu tách chia ! Phương Minh (9/1968)
(0567) SẮP TÁCH CHIA Đứng núi nầy còn trông núi kia, Mấy khi nước mắt hết đầm đìa! Sống chung mà cứ so hơn thiệt, Đó chính là dấu hiệu tách chia ! Phương Minh (9/1968)
(0566) TIN VÀO MẠNG SỐ Tài, mệnh không hề đố kỵ nhau, Chí cao thành đạt lại càng mau! Có tàì, không chí thành công khó, Mệnh số : quá tin càng bại đau! Phương Minh (8/1965)
(0565) TRẢ GHẾ Nước ta từ trước đến ngày nay, Trả ghể về vườn khó thấy thay! Nếu bị dân chê quan bám ghế, Cậy ô dù, giử ghế không lay! Phương Minh (7/1986)
(0564) GIÀU NHANH Giàu lên nhanh chắc đâu đã hay? Tật xấu sinh, lòng dạ đổi thay! Bạn đổi, vợ chồng càng dể đổi’ Đêm nằm đâu dể ngủ được ngay! Phương Minh (8/1973)
(0563) LỢI DỤNG ĐƯỜNG TU Nhà tu ham kiếm lợi, quyền, danh, Còn vướng đường trần tu sao thành? Tồn tại giả tu càng bất lợi, Họ là sâu đã làm rầu canh! Phương Minh (7/1997)
(0562) GIẢM VỊ THẾ Bị đánh một đòn Mỹ quá đau, Đáng đời chưa lủ ỷ mạnh giàu! Cứ ham thống trị, gây thù hận, Vị thế, rồi đây, giảm rất mau! Phương Minh(12/2001)
(0561) TRẢ ĐŨA VÀ KHỦNG BỐ Trả đũa khác xa khủng bố mà, Trách sao nhiều nước chẳng nhận ra? Cứ hùa theo Mỹ mà lên án: Nước yếu, nghèo…tội nghiệp vậy a?! Phương Minh (12/2001)
(0560) BỔ SUNG KIẾN THỨC Kiến thức bổ sung theo tháng, ngày, Bằng không lạc hậu cứ thêm ngay! Những người tự ỷ mình tài giỏi, Học, đọc xem thường, đáng trách thay! Phương Minh (3/1999)
(0559) CHÊ KHEN QUÁ ĐÁNG Chê, khen quá đáng: bệnh trầm kha, Ai sợ thì… cần phải tránh xa! Cảnh giác, coi chừng lây nhiểm bệnh! Nhiểm lây rồi…đâu dể nhận ra! Phương Minh (3/1982)
(0558) NHU CẦU VÀ HẠNH PHÚC Khả năng không đáp ứng nhu cầu, Hạnh phúc, tìm hoài, có thấy đâu! Sống ít nhu cầu càng hạnh phúc, Nhiều nhu cầu hạnh phúc còn lâu! Phương Minh (9/1968)
(0557) NHẮN VỚI TỬ TÙ Tội tày tròi mà xin khoan hồng, Ơn huệ ấy là chuyện khó mong! Cứ thật lòng ăn năn, sám hối, Chờ đi thanh thản có hơn không? Phương Minh (8/2003)
(0556) CHÍ HỌC HÀNH Học, luyện, ngại thời gian quá dài, Không kiên trì học khó nên tài! Đức tài yếu kém ôm mộng lớn, Thành đạt trong đời có mấy ai?! Phương Minh (3/1965)
(0555) THƯƠNG TRƯỜNG Làm ăn thua, thắng là bình thường, Có lạ chi đâu thương, thị trường! Uy tín luôn cần hơn mọi thứ, Nếu không giữ được, rối khó lường! Phương Minh (8/2000)
(0554) CHÁN NGÁN QUAN TRƯỜNG Cấp bằng mua,… chức quyền đều mua, Tự trọng không mua, đành chịu thua! Nhắc đến quan trường càng chán ngán, Con “vua”, học dốt, vẫn làm “vua”! Phương Minh (8/1974)
(0553) HIỂU THƠ Óc, lòng thi sĩ gởi trong thơ, Gồm những suy tư,… lẩn ước mơ; Người đọc nào quan tâm cảm nhận, Nguồn vui đạt được khó ai ngờ ! Phương Minh(9/1965)