(0612) ĐỘC THÂN
(0612) ĐỘC THÂN Cứ tưởng một mình sống khỏe re, Nào hay buồn khổ khó ai dè! Khi đau yếu thiếu người chăm sóc? Thố lộ tâm tình ai lắng nghe?! Phương Minh (5/1993)
(0612) ĐỘC THÂN Cứ tưởng một mình sống khỏe re, Nào hay buồn khổ khó ai dè! Khi đau yếu thiếu người chăm sóc? Thố lộ tâm tình ai lắng nghe?! Phương Minh (5/1993)
(0611) NÊN VUI GÓP CÔNG Tự thấy dở luôn cố tiến lên, Vẫn hơn tự mãn việc dân quên! Góp công giúp nước không vui lắm, Còn trách luôn mồm thật chẳng nên! Phương Minh (9/2003)
(0610) LOẠI THAM RA Lòng tham, ai cũng có thôi mà, Nó ẩn tàng trong mỗi chúng ta; Biểu hiện dạng nầy hay dạng khác, Cần kiên quyết loại hẳn tham ra ! Phương Minh (4/1966) *2015 : 28/6 (190)
(0609) TIẾNG TỐT ĐỒN XA Thật người thánh thiện kiếm đâu ra, Tất cả chúng ta : người cả mà! Khuyết, nhược cá nhân ai cũng có, Làm đời lợi tiếng tốt đồn xa! Phương Minh (9/1975)
(0608) CÔNG THẦN Giận bởi công mình dân, nước quên, Chẳng lo giúp nước tiến thêm lên! Đời dân, vận nước không màng đến, Cứ trách công xưa chẳng được đền! Phương Minh (12/1979)
(0607) THAM VÀ ÁC Danh, lợi, quyền mà quá đổi ham, Khiến nhiều người dể động lòng tham! Đức, tài đều thiếu càng ác, hiểm, Việc hại người cứ nhắm mắt làm! Phương Minh (8/1965)
(0606) HAM HỐT Những người ham lợi mà lười làm, Đâu dể gì mà thỏa mộng tham! Túi đã đầy tràn còn muốn hốt, Chưa đầy, thôi hốt dể chi kham! Phương Minh (5/1973)
(0605) VUI CỐNG HIẾN Nguồn vui hưởng thụ sánh sao bằng, Cống hiến nhiều nhân cách dần tăng! Càng dể nhận ra chân hạnh phúc. Lơ là cống hiến, có nên chăng? Phương Minh (8/1974)
(0604) DÂN THẤY LỢI Lợi trước mắt và lợi lâu dài, Không làm dân thấy ấy là sai! Quan còn chưa thấy dân sao thấy? Dân thấy mới vui góp thực tài! Phương Minh (9/1978)
(0603) CHỜ COI Thích chơi trội, lại còn đua đòi, Bản chất gian manh đã ló mòi; Gở lịch, khó lòng mà tránh được! Không tin, hãy cố gắng chờ coi! Phương Minh (3/2002)
(0602) CHUẨN HÓA LƯƠNG Y Chuẩn hóa trò, không chuẩn hóa thầy, Thầy không đạt chuẩn, dạy sao đây? Đông y học thuật mênh mông lắm, Bày vẽ chi cho lắm chuyện rầy?! Phương Minh (8/2007)
(0601) QUÊN THỰC TẾ Nguyên tắc từ thực tế lập ra, Óc người đúc kết tạo nên mà! Quá vì nguyên tắc càng không lợi, Thực tế mà quên tiến khó xa! Phương Minh (8/1987)
(0600) CHỒNG NUÔI Chồng nuôi, đừng tưởng sướng như tiên, Ai để chồng nuôi, khổ, biết liền! Quanh quẫn trong nhà, buồn khó tả, Sanh tâm nghi kỵ lại càng phiền! Phương Minh(5/1974) *2015: 15/4 (130)
(0599) CẢI LẠI THIÊN NHIÊN Còn thầy nào sánh nổi thiên nhiên, Dám cải cho nên gặp lắm phiền! Nếu cứ chủ quan trong cải tạo, Dể gì tai họa chẳng triền miên! Phương Minh (7/1997)
(0598) HIỂU ĐỜI Đời ai không sóng gíó, lao đao,… Hạnh phúc khó mà phân thấp, cao! Sướng, khổ, buồn, vui,…chưa nếm đủ, Chuyện đời, muốn hiểu, khó làm sao! Phương Minh (5/1982)