(0865) ĂN TẾT GIẢM DẦN

(0865) ĂN TẾT GIẢM DẦN Suốt năm hưởng thụ, Tết đâu cần, Ăn Tết làm sao chẳng giảm dần? Thuở trước còn nghèo mong đến Tết, Mời nhau ăn nhậu tỏ tình thân! Phương Minh (2/2009) *Bài thơ trên được làm vào tháng 2/2009, trước đây đã cho đăng mhầm là 2/1969. *2015 : 21/2 *2016 : 28/2 (530)

(0864) KHỔ VÌ CHẬM TIẾN

(0864) KHỔ VÌ CHẬM TIẾN Thực tiển cho nhiều bài học hay, Ai nhìn sâu, rộng nhận ra ngay! Loài người luôn tiến như vũ bảo, Mình cứ dậm chân thật khổ thay! Phương Minh (4/1988)  

(0863) HAM KHOE

  (0863) HAM KHOE Bằng mua mà miệng cứ khoe tài, Dốt, dở ham khoe hay, giỏi hoài ! Người có tài thường khiêm tốn lắm, Không ham khoe, chẳng làm phiền ai! Phương Minh (12/1964)  

(0862) THIẾU BẢN LĨNH

(0862) THIẾU BẢN LĨNH Dám nghỉ, dám làm,... dám nói ra, Đời thường muốn kiếm dể đâu mà! Người đời phần lớn không như thế : Nghí ,viết, nói, làm,… khác rất xa! Phương Minh (9/1970)  

(0861) QUAY VỀ THỰC TẾ

(0861) QUAY VỀ THỰC TẾ Lười biéng không lo luyện chí tài, Ước mơ thành đạt cứ ôm hoài! Dể gì thỏa mộng mà mơ mãi, Đành phải quay về thực tế thôi! Phương Minh (4/1971) Đã giới thiệu: *2015 : 5/1 ,  

(0860) TIỀN PHI NGHĨA

(0860)TIỀN PHI NGHĨAHốt được tiền bằng cách ác, tồi,Tiêu xài phung phí hết nhanh thôi!Dùng tiền phi nghĩa cúng trời, phật,Trời, phật làm sao nuốt được trôi...?! Phương Minh (10/1973) *2015 : 9/7 (199)

(0859) NUÔI CHÓ

(0859) NUÔI CHÓ Nuôi chó kỷ hơn nuôi mẹ cha, Những người làm thế rất nhiều mà! Nếu ai để ý đều từng thấy, Họ sống quanh ta chẳng lạ, xa! Phương Minh (5/1962)

(0857) THIẾU THẬN TRỌNG

(0857) THIẾU THẬN TRỌNG Gái thật gái, trai cũng đúng trai, Ngắm nhau tình cảm nảy sinh ngay! Trời sinh ra tính đâu gì lạ, Thiếu thận trọng, coi chừng họa tai! Phương Minh (9/1965)

(0855) TRÁCH NHIỆM CÔNG DÂN

  (0855) TRÁCH NHIỆM CÔNG DÂN Lương tâm, trách nhiệm của công dân, Xã hội lúc nào cũng rất cần; Thể hiện rỏ, cao càng đáng quí, Giúp cho cuộc sống thắm tươi dần! Phương Minh (9/1979)  

(0854) CHỈ BIẾT RIÊNG MÌNH

(0854) CHỈ BIẾT RIÊNG MÌNH Sống mà chỉ biết có riêng mình, Đối với mọi người thiếu nghĩa tình. Lại cứ chê người lòng chẳng tốt, Ấy là thêm cớ để người khinh! Phương Minh (5/1964)