(0475) HAM VÀ THAM
(0475) HAM VÀ THAM Vàng, tiền mà bảo thấy không ham, Nói thế, thường nhân nghe khó kham! Cương quyết đề cao lòng tự trọng, Mới mong đè nén được lòng tham! Phương Minh(4/1967)
(0475) HAM VÀ THAM Vàng, tiền mà bảo thấy không ham, Nói thế, thường nhân nghe khó kham! Cương quyết đề cao lòng tự trọng, Mới mong đè nén được lòng tham! Phương Minh(4/1967)
(0465) CHỈ TRÁCH ĐỜI Ham tiền vực thẳm lở sa chân, Chỉ trách đời, không trách bản thân! Như thế làm sao mà đúng được? Nên bình tâm xem lại nguyên nhân! Phương Minh (7/1973)
(0464) KHOE KHOANG Mấy ai thấy chổ dở mình đâu? Đem giỏi ra khoe nghe phát rầu! Nếu chẳng đề cao lòng tự trọng, Khoe mà đúng được cũng còn lâu! Phương Minh (8/2004)
(0452) ĐƯỜNG ĐỜI Đường đời đâu phẳng mãi mà ham, Dù có trầm thăng cũng phải cam! Thuận lợi dể chi mà gặp mãi? Muốn luôn thuận lợi khó lòng kham ! Phương Minh (4/1965)
(0427) TỰ KHOE Tự khoe mà đúng khó lòng thay! Phần lớn chủ quan nên dễ sai! Sự thật thế nào đời rõ cả, Để người nhận xét, thế mà hay! Phương Minh (3/1987)
(0421) CHẲNG THẬT ĐÀN ÔNG Đàn ông mà chẳng thật đàn ông, Thể hiện lơ mơ phong cách chồng; Hạnh phúc mong gì mà hưởng được? Bạc tiền thừa thãi cũng bằng không! Phương Minh(8/1974)
(0418) TÌNH ĐẦU Tóc ngã màu tình vẫn nặng sâu, Khó lòng quên hẳn mối tình đầu! Mổi người một ngã chung niềm nhớ, Tưởng đã quên mà dể quên đâu? Phương Minh(4/2001)
(0411) DÂN HIỂU QUAN Quan dể lầm dân, dân chẳng lầm, Hàng ngàn cặp mắt theo dỏi ngầm! Việc quan làm, dân nghe thấy rỏ, Dân hiểu quan đâu dể gì nhằm! Phương Minh (8/1989)
(0399) BÙ LƯƠNG Bù lỗ vào lương vẫn lỗ hoài, Bù không hết lỗ lệ xưa nay! Mới vừa bớt lỗ hàng lên giá, Cứ thế lòng vòng thật khổ thay! Phương Minh (7/2008)
(0394) BUỒN THÊ THẢM Thích có chồng, không thích có con, Chức năng thiên bẩm giử sao tròn? Khi già, đơn chiếc, buồn thê thảm, Muốn cậy nhờ ai…chờ mỏi mòn! Phương Minh (8/1971)
(0350) KẾT BẠN Quen lâu rồi cũng sẽ thân nhau, Bạn tốt càng thêm cớ tự hào! Nếu lớ quen nhằm người chẳng tốt, Làm sao khỏi cảm giác buồn đau?! Phương Minh (12/1964)
(0285) CỰC VẪN ƯNG Đón, đón, đưa, đưa cực quá chừng, Hỏi sao nam giới vẫn vui mừng? Không bồ, không bạn buồn ray rứt, Do tính trời sinh cực vẫn ưng! Phương Minh(8/1965)
(0258) XÚC CẢM KHI YÊU Chỉ mới dùng tay chạm đến tay, Mà nghe rạo rực, ngất ngây say! Tim lòng xao xuyến làm sao ấy?! Xúc cảm khi yêu thật lạ thay! Phương Minh(8/1965)
(0253) KHÔNG CHÍ HƯỚNG Người không chí hướng sống buồn tênh, Luôn thấy đời mình quá bấp bênh! Nào khác con thuyền không có bến, Rày đây mai đó, cứ lênh đênh! Phương Minh(4/1965)
(0251) XÉT NGƯỜI Căn cứ hành vi để xét người, Sai lầm thêm cớ để người cười; Động cơ nào tạo hành vi ấy, Biết rỏ, xét đúng mười vẹn mười Phương Minh(2/1965)