*(1644 – A58*) LUẬN KHÔN, DẠI

*(1644 – A58*) LUẬN KHÔN, DẠI (Họa bài "DẠI KHÔN" của Nguyễn Bỉnh Khiêm) Phân rành khôn, dại mới là khôn, Luôn miệng khoe khôn đâu chắc khôn?! Tự ỷ mình khôn thường hoá dại, Cứ chê người dại khó thành khôn! Biết nhiều dể tránh làm điều dại, Hiểu ít khó nhìn ra việc khôn; Thiên hạ có người khôn, kẻ dại, Khôn mà khiêm tốn lại cáng khôn! Phương Minh (9/1965) 1729(1644, A58, B27) *(1648 – A59*) MỪNG TẾT DƯƠNG LỊCH MỪNG năm mới rực rỡ màu hoa, TẾT đến bừng vui khắp nước nhà; DƯƠNG thế phồn vinh thay lạc hậu, LỊCH trình phát triển tránh can qua. VỮNG tâm theo đuổi đường dân lợi, BƯỚC thẳng không hề ngại nẻo xa; TIẾN tới toàn dân cùng giúp nước, .NHANH giàu trên thế mạnh dần ra! Phương Minh (9/1965) 1734(1648, A59, B27)   ____________________ DẠI KHÔN Nguyễn Bỉnh Khiêm Làm người có dại mới nên khôn Chớ dại ngây si,chớ quá khôn Khôn được ích mình,đừng rẽ dại Dại thì giữ phận,chớ tranh khôn Khôn mà hiểm độc là khôn dại Dại vốn hiền lành ấy dại khôn Chớ cậy rằng khôn khinh kẻ dại Gặp thời dại cũng hoá thành khôn. __________________________ KHÔN - DẠI ****** Có lần chót dại mới nên khôn Thời thế thức thời ấy rất khôn Khôn quá bon chen thì hoá dại Dại nhiều biết tránh sẽ thành khôn Ở đời "chữ biết" ai bảo dại Biết cách cân bằng ắt tới khôn Vốn dĩ nhân gian chê trách dại Hoà đồng nhân cách mới nên khôn. ------------------------- Nguyen Manh Hung Họa cùng Phương Xuân này DẠI VÀ KHÔN Cuộc sống chắc ẩn Dại và Khôn Ai cũng nghĩ rằng đã rất Khôn Nhưng xót xa thay còn rất Dại Biết nhiều hiểu rộng dễ thành Khôn Nghĩ suy tính toán thì bớt Dại Hiểu biết cân đo chắc sẽ Khôn Cuộc sống so bì Khôn với Dại Dung hòa mềm mỏng mới là Khôn. *************    

(1644) LÀM VIỆC LỢI ĐỜI

(1644) LÀM VIỆC LỢI ĐỜI Muốn tránh xa hành vi ác, tham, Của, tiền phi nghĩa quyết không ham; Những gương nhân, thiện luôn tìm học, Việc lợi đời nên vững chí làm! Phương Minh (9/1965) 1728(1644, A57, B27)    

(1640) TÀI CAO, ĐỨC SÁNG

(1640) TÀI CAO, ĐỨC SÁNG Mơ ước ngày mai tươi sáng hơn, Kiên trì học luyện chí không sờn! Tài cao, đức sáng song hành đạt, Càng lợi đời nhờ sống  nghĩa nhân! Phương Minh(11/1987) 1724(1640, A57, B27)

(1639) “CÓ CHÍ THÌ NÊN”

(1639) "CÓ CHÍ THÌ NÊN" Đức, tài trao luyện phải bền dai, "Có chí thì nên" thật chẳng sai! Thời trẻ học hành không ngại khổ, Phần đông thành đạt rực tương lai! Phương Minh(11/1987) 1723(1639, A57, B27)

(1631) ƯỚC MONG HÒA BÌNH

(1632) ƯỚC MONG HÒA BÌNH Mong cho thế giới được hòa bình, Từng bước dần xa cảnh chiến chinh! Những kẻ ác, tham tan mộng ước, Toàn nhân loại chung sống thân tình! Phương Minh(10/1977) 1716(1632, A57, B27)

(1629) DÂN RẤT HAM

(1629) DÂN RẤT HAM Việc lợi nước, quan kiên quyết làm, Dân theo quan, khổ vẫn đành cam! Vì khi nước lợi, dân càng lợi, Sáng rực tương lai, dân rất ham! Phương Minh(10/1977) 1713(1629, A57, B27)

(1622) THEO GƯƠNG TỐT

(1622) THEO GƯƠNG TỐT Học được điều hay phấn khởi làm, Lợi riêng mình, hại người,...không ham; Những người sống thế ta nên trọng, Gương họ cứ theo, khổ vẫn cam! Phương Minh(10/1996) 1706(1622, A57, B27)  *2017 : 2/11

(1612) CÒN MÃI CÔNG LAO

(1612) CÒN MÃI CÔNG LAO Góp công tô điểm đời thêm tươi, Giúp khắp nước luôn rộn tiếng cười; Thành quả ấy thật là đáng  quý, Công quan còn mãi đến muôn đời! Phương Minh (12/1995) 1695(1612, A56, B27)

(1609) TIN VÀO BƯỚC TIẾN

(1609) TIN VÀO BƯỚC TIẾN Vững tin vào bước tiến ngày mai, Đường đến thành công chọn chẳng sai; Nước Việt Nam từng bước đạt đến, Văn minh, ổn định,... rực tương lai Phương Minh (12/1979) 1692(1609, A56, B27)

(1608) ĐẠT CAO TẦM

(1608) ĐẠT CAO TẦM Phát minh, sáng tạo,...ít quan tâm, Là hướng đi từng phạm lệch, lầm; Chủ trương đào tạo không thay đổi, Khó mong tiến bộ đạt cao tầm! Phương Minh (12/1979)  1691(1608, A56, B27) *2016 :  7/12 (511)

(1607) NHÂN CÁCH VĨ NHÂN

(1607) NHÂN CÁCH VĨ NHÂN Vĩ nhân lòng dạ rộng bao la, Nhân cách luôn luôn tõa sáng ra; Họ tạo biết bao bài học quí, Học được, làm theo lợi lắm mà! Phương Minh (12/1979) *2016 :  1/12 (502) 1690(1607, A56, B27)

(1605) TƯỞNG DÂN VUI

(1605) TƯỞNG DÂN VUI Cuộc sống cần dân chủ, tự do, Quan vì dân phải nhớ luôn cho: Dân còn khao khát hai điều ấy, Tưởng dân vui là quan lầm to! Phương Minh (12/1979) 1688(1605, A56, B27)