(0285) CỰC VẪN ƯNG
(0285) CỰC VẪN ƯNG Đón, đón, đưa, đưa cực quá chừng, Hỏi sao nam giới vẫn vui mừng? Không bồ, không bạn buồn ray rứt, Do tính trời sinh cực vẫn ưng! Phương Minh(8/1965)
(0285) CỰC VẪN ƯNG Đón, đón, đưa, đưa cực quá chừng, Hỏi sao nam giới vẫn vui mừng? Không bồ, không bạn buồn ray rứt, Do tính trời sinh cực vẫn ưng! Phương Minh(8/1965)
(0284) THEO ĐƯỜNG CỦ Chụp giựt, bon chen mong thoát nghèo, Ắt nhiều tai họa luôn luôn theo! Nếu còn liều mạng theo đường củ, Đừng trách vì sao phải mắc eo! Phương Minh(7/1974)
(0283) TÌM HẠNH PHÚC Hạnh phúc chẳng cần tìm chốn xa, Chung quanh ta nhan nhản thôi mà! Ước mơ hợp lý càng mau đạt, Tham vọng nhiều thường vở mộng ra! Phương Minh(9/1997)
(0282) NGÓ LÊN Hạnh phúc khó tìm bởi ngó lên, Do nhiều thua thiệt khó lòng quên; Những người quen ngó ngang, nhìn xuống, Hạnh phúc đương nhiên hưởng được bền! Phương Minh(4/1968)
(0281) LỬA GẦN RƠM Gái thật gái, trai cũng đúng trai, Gặp nhau tình cảm nãy sinh ngay! Lữa gần rơm dể gì không cháy, Xem nhẹ coi chừng rước họa tai! Phương Minh(7/1964)
(0280) LỜI GỌN, Ý SÂU Lời lẽ dài dòng thiếu ý sâu, Đọc nhiều mà có nhớ gì đâu! Sao bằng ngắn gọn nhiều hàm nghĩa, Đồng cảm dễ nên nhớ được lâu! Phương Minh(8/1986)
(0279) TỰ CẢM CỦA TỬ TÙ Dừng bước chân, nghỉ hẳn cuộc chơi, Chờ thi hành án là xong đời! Người ta gở lịch, mình đâu được, Cũng tại mình gây tội ngất trời! Phương Minh(9/2005)
(0278) TÌNH THI NHÂN Tình thi nhân quá đổi bao la, Lòng họ luôn luôn mở rộng ra! Yêu nước, dân,…yêu cả nhân loại Yêu đương là việc nhỏ thôi mà ! Phương Minh (7/1966)
(0277) HIỂU NGƯỜI Tự hiểu mình còn chẳng đủ tài, Hiểu người sao khỏi bị lầm, sai?! Khả năng cảm nhận không sâu sắc, Đâu dễ gì hiểu, cảm được ai! Phương Minh(7/1971)
(0276) LÀM SUI Tìm nơi thật hộ đối, môn đăng, Mới chịu làm sui có lợi chăng? Phần lớn người giàu đâu hiểu được: Giúp sui nghèo, tiếng tốt càng tăng?! Phương Minh(9/1974)
(0275) NGUỒN HẠNH PHÚC Hạnh phúc dể dàng cất cánh bay, Có mà không hưởng mất đi ngay! Nguồn vui đang có không khéo giữ, Vuột khỏi tay rồi uổng lắm thay! Phương Minh(9/2003)
(0274) SỞ HỮU TÌNH YÊU Loài người sở hữu được tình yêu, Tạo hóa cho ta mở rộng nhiều! Chỉ nghĩ tình yêu là luyến ái, Thật là đáng trách biết bao nhiêu! Phương Minh(7/1972)
(0273) TÍCH ĐỨC Tu chùa khó sánh được tu nhà : Mở rộng lòng nhân đến tối đa, Giúp đỡ những ai cần giúp đỡ; Làm sao công đức chẳng thêm ra?! Phương Minh (9/1966)
(0272) CHỢT TỈNH Ôm vào quá tải lại buông ra, Quan thích cứ làm, dân lại la! Chợt tỉnh lại rồi quan mới hiểu: Dân la, nước tiến khó lòng xa! Phương Minh(6/1989)
(0271) TÌM BẠN ĐỜI Nếu chẳng bình tâm xét lại ta, Bạn đời lý tưởng khó tìm ra; Bản thân ta chắc gì hoàn hảo, Tiêu chuẩn nêu chi quá khó, xa! Phương Minh(7/1991)