(0434) THỜI CON GÁI

(0434) THỜI CON GÁI Kén chọn quá nhiều, phải vậy mà : Cái thời con gái… đã dần xa! Tuổi xuân, muốn hưởng, còn đâu nữa… Hạnh phúc làm sao kiếm được ra?! Phương Minh (8/1974)

(0395) SỐNG NHÂN NGHĨA

(0395) SỐNG NHÂN NGHĨA Làm người phải sống có lương tri, Dứt khoát không làm chuyện đáng khi! Đối nhân, xử thế bằng nhân, nghĩa, Không thì nhân cách chẳng ra chi! Phương Minh (6/1970)

(0394) BUỒN THÊ THẢM

(0394) BUỒN THÊ THẢM Thích có chồng, không thích có con, Chức năng thiên bẩm giử sao tròn? Khi già, đơn chiếc, buồn thê thảm, Muốn cậy nhờ ai…chờ mỏi mòn! Phương Minh (8/1971)

(0391) TÌM VỀ CHỐN CỦ

(0391) TÌM VỀ CHỐN CỦ Cảnh cũ đây rồi! Người cũ đâu? Biết còn hay mất mối tình đầu?! Nàng chờ hay đã sang thuyền khác? Chưa rỏ, làm sao vơi khổ sầu?! Phương Minh (3/1973)

(0390) QUÊN NGƯỜI YÊU CŨ

(0390) QUÊN NGƯỜI YÊU CŨ Quên người yêu cũ khó làm sao! Từng trãi mới hay nó thế nào! Cố gắng quên đi… mà cứ nhớ, Nổi buồn vừa lắng, chợt dâng cao! Phương Minh (5/1976)

(0378) SỐNG HẠNH PHÚC (2)

(0378) SỐNG HẠNH PHÚC (2) Sống thoáng, sống vui và giản đơn, Đạt nhiều hạnh phúc còn ai hơn; Cả đời luôn mở lòng nhân ái, Mà chẳng cần ai phải nhớ ơn! Phương Minh (4/1974)

(0377) SỐNG HẠNH PHÚC (1)

(0377) SỐNG HẠNH PHÚC (1) Sống vui, sống thoáng lợi nhiều hon, Hạnh phúc còn ai hưởng được hơn; Đối với người lòng luôn rộng mở, Mừng, vui thay thế cho buồn, hờn! Phương Minh (4/1974)  

(0368) CHẠY THEO THÀNH TÍCH

(0368) CHẠY THEO THÀNH TÍCH Chạy theo thành tích, dưới lừa trên, Báo cáo ép gò thật chẳng nên; Dưới thiếu thật thà trên lại thích, Dưới mà quá thật, ghế đâu bền! Phương Minh (9/2010)

(0361) ĐÁNH MAU VÀ MẠNH

  (0361) ĐÁNH MAU VÀ MẠNH Mỹ cút đi rồi, ngụy hãi kinh, Toàn dân mong sớm được thanh bình! Đánh mau, đánh mạnh, chờ chi nữa… Ngụy sắp thua, mình cứ tiến binh! Phương Minh (3/1975)  

(0293) NGUỒN VUI CỐNG HIẾN

(0293) NGUỒN VUI CỐNG HIẾN Nguồn vui cống hiến đáng đề cao, Đạt được là do nhân nghĩa giàu! Những kẻ cả đời ham hưởng thụ, Dể gì biết nó quí ra sao! Phương Minh(4/1972)