(0554) CHÁN NGÁN QUAN TRƯỜNG

(0554) CHÁN NGÁN QUAN TRƯỜNG Cấp bằng mua,… chức quyền đều mua, Tự trọng không mua, đành chịu thua! Nhắc đến quan trường càng chán ngán, Con “vua”, học dốt, vẫn làm “vua”!   Phương Minh (8/1974)

(0549) NGƯỜI MỸ

(0549) NGƯỜI MỸ Mỹ quyết thắng mà rồi vẫn bại, Hội chứng Việt Nam luôn tồn tại; Ý đồ xâm lược đã tan tành, Thua, chẳng nhận thua, quanh co mãi! Phương Minh (9/1995)

(0548) NỘP HỒ SƠ

(0548) NỘP HỒ SƠ Hồ sơ đem nộp  mới lần đầu, Hướng dẩn lơ mơ nghe phát rầu! Nộp những lần sau luôn  hạch sách, Bổ sung nhiều lượt… đã xong đâu?! Phương Minh (4/2002)

(0542) XÉT TUYỂN NGƯỜI

(0542) XÉT TUYỂN NGƯỜI Người dốt, dở tìm người giỏi, hay, Tìm cho thật đúng quả là gay! Ai không được tuyển càng xui xẻo, Có trãi qua rồi mới thấy cay!   Phương Minh (9/2004)

(0534) DÂN LẦM QUAN GIỎI

  (0534) DÂN LẦM QUAN GIỎI Dốt, dở mà quan có lắm bằng, Dân tưởng quan giỏi lại càng căng! Bán, mua bằng giả không nghiêm trị, Khốn khổ đời dân vẫn cứ tăng! Phương Minh (8/1994)  

(0523) KHEN THƯỞNG

(0523) KHEN THƯỞNG Ai có làm đều được xét khen, Việc hay, gương tốt nêu  rùm beng; Mới vừa khen đó, còng tay đó, Chuyện ngược đời nghe riết cũng quen! Phương Minh (7/1986)

(0522) VƯỚNG VÀO BÀI BẠC

(0522) VƯỚNG VÀO BÀI BẠC Bạc bài, cá độ,... đã vướng vào, Từ bỏ cuộc chơi bộ dễ sao? Khi lậm nặng rồi họa ắt viếng Từ nghèo sạt nghiệp đến tù lao! Phương Minh (6/2005)

(0519) TIỀN BẠC VÀ NGHĨA NHÂN

(0519) TIỀN BẠC VÀ NGHĨA NHÂN Quá trọng bạc tiền, khinh nghĩa nhân, Thân nhân, bè bạn dể xa dần, Đến khi tiền bạc không còn nữa, Mới thấy nghĩa, nhân thật tối cần!   Phương Minh (3/1973)

(0518) MUA TÌNH

  (0518) MUA TÌNH Nếu nghỉ nhiều tiền lắm kẻ yêu, Hãy xem thực tế khác hơn nhiều! Bạc tiền đâu thể mua tình ái, Tim chẳng rung đâu dể yêu liều?! Phương Minh(5/1966)*  

(0508) SỐNG GIẢN ĐƠN

(0508) SỐNG GIẢN ĐƠN Giảm bớt nhu cầu, sống giản đơn, Khiến nguồn hạnh phúc dồi dào hơn! Tham lam hưởng thụ càng thêm họa, Chụp giựt, bon chen tạo hận hờn! Phương Minh (8/1997)

(0504) VỢ CON CHĂM

(0504) VỢ CON CHĂM Còn chức, còn quyền lắm kẻ thăm, Hưu rồi, đau yếu vợ con  chăm! Xưa nay chuyện ấy thành thông lệ, Có lạ gì mà phải khổ tâm?!   Phương Minh(7/1987)