(1162) GIỮ UY QUAN TRÊN

(1162) GIỮ UY QUAN TRÊN Phục vụ nhân dân dần tốt lên, Dân càng yêu mến các quan trên! Hành dân đổi kiểu mà không giảm, Uy tín quan trên khó giử bền! Phương Minh (8/2015)  

(1159) GIỮ BỀN HẠNH PHÚC

(1159) GIỮ BỀN HẠNH PHÚC Nghĩa, nhân được chọn để làm nền, Hạnh phúc gia đình luôn vững bền! Vì lợi chung cùng giữ hạnh phúc, Tình yêu càng thắm thiết thêm lên! Phương Minh (8/2015)      

(1157) THEO SỞ THÍCH RIÊNG

(1157) THEO SỞ THÍCH RIÊNG Người quyết tâm theo sở thích riêng, Đam mê của họ khác thường liền! Chỉ riêng người cảm thông sâu sắc, Mới chẳng đành chê trách, xỏ xiêng! Phương Minh (8/2015)  *2015 :  

(1140) KHOE LÒNG TỐT

(1140) KHOE LÒNG TỐT Những người sống chụp giựt, bon chen, Ham hốt của người thành thói quen; Viếng miểu, cúng chùa,...khoe lòng tốt, Người đời không dể lầm đâu nghen! Phương Minh (8/2015) *2015 : 15/8 (235)  

(1090) ĐỨC, TÀI VÀ THỜI

(1090) ĐỨC, TÀI VÀ THỜI Đức, tài : vốn quí của loài người, Hội đủ đức, tài... lại gặp thời Cống hiến toàn tâm, không ngại khổ, Công lao tạo được càng lợi đời! Phương Minh (9/1980)

(1045) HẾT TÌNH YÊU

(1045) HẾT TÌNH YÊU Chung sống một thời hạnh phúc thay, Trở thành thù địch có chi hay?! Hết tình yêu, lấy tình người thế, Căng thẳng làm sao chẳng giảm ngay?! PHƯƠNG MINH (10/1973) *2015 : 11/9 (251) *2017 : 31/10  

(1042) TỰ XÉT ĐỜI MÌNH

(1042) TỰ XÉT ĐỜI MÌNH Bình tâm xét kỷ cuộc đời mình, Mới thấy lắm điều đáng trách, khinh,… Đã nhận ra những gì sai, dở… Nên kiên quyết sứa thật chân tình! Phương Minh(8/2007) Đã giới thiệu: *2015 : 19/1 ,

(1029) ĐỂ ĐỨC CHO CON

(1029) ĐỂ ĐỨC CHO CON Trai dựa đức mẹ, gái đức cha, Nhắc người đời mở rộng lòng ra! Hành vi nào cũng đầy nhân đức, Hạnh phúc làm sao xa chúng ta! Phương Minh (6/1964)

(1018) THÍCH LẤN LƯỚT NGƯỜI

(1018) THÍCH LẤN LƯỚT NGƯỜI Thích lấn lướt người là tiểu nhân’ Khiến cho bè bạn lánh xa dần; Đâu ai chịu đẻ mình hơn mãi, Càng muốn hơn, họa càng đến gần…! Phương Minh (9/2013) Đã giới thiệu: *2015 : 7/1 ,

(1012) PHỦ NHÂN CÔNG XƯA

(1012) PHỦ NHÂN CÔNG XƯA Hay,  dở  gì cũng đã tạo nền, Đều là công lớn, chớ nên quên! Công xưa : phủ nhận là vô phép, Không có xưa, nay khó tiến lên! Phương Minh (12/1965)