(0803) TUYỂN CHỌN NHÂN TÀI

(0803) TUYỂN CHỌN NHÂN TÀI Học trường, thi cử lấy văn bằng, Tự học không bằng dở hết chăng? Chỉ dựa vào bằng để xét tuyển, Coi chừng bỏ sót lắm tài năng! Phương Minh (10/1999)

(0802) ĐẢM TRÁCH KHÓ KHAM

(0802) ĐẢM TRÁCH KHÓ KHAM Học thức là nền phong học hàm, Xưa nay thiên hạ thường hay làm! Học hàm, học thức không tương xứng, Lảnh chức cao, làm khó thể kham?! Phương Minh (7/2008)

(0801) GIẤU LỖI

(0801) GIẤU LỖI Giỏi vạch lỗi người, giấu lổi ta, Trước sau gì lỗi cũng lộ ra! Người đời tai, mắt vô cùng tỏ, Có khả năng nghe, thấy rộng, xa! Phương Minh (3/1964) *2015 : 24/6 (183)

(0800) QUÊN MAU ĐI

(0800) QUÊN MAU ĐI Thề non hẹn biển để mà chi?! Thề hẹn rồi quên đâu ích gì?! Mòn mỏi trông chờ ai có biết? Thôi đành nén khổ quên mau đi! Phương Minh (5/1973)

(0799) TAN VỞ TÌNH ĐẦU

(0799) TAN VỞ TÌNH ĐẦU Tan vỡ tình đầu ai cũng buồn, Hên hay xui, lệ cứ trào tuôn! Dù cho tan vỡ là hên thật, Sao vẫn buồn và nhớ,… nhớ luôn?! Phương Minh (7/1965)

(0798) HIỂU MỸ, ANH

(0798) HIỂU MỸ, ANH Chiến tranh Irac giúp cho ta, Hiếu được Mỹ, Anh càng rỏ ra: Trơ trẻn, côn đồ,…và ác hiểm, Tầm tay bành trướng cứ bung xa! Phương Minh (3/2002)

(0797) THỰC TÀI

  (0797) THỰC TÀI Học luyện sao cho  có thực tài, Quá nhiều gian khổ lẩn chông gai! Thực tài muốn có cam go lắm, Thật đúng là nguồn quí chẳng sai! Phương Minh (8/1965)  

(0796) ƯỚC MƠ THỜI TRẺ

(0796) ƯỚC MƠ THỜI TRẺ Thời trẻ ai mà chẳng ước mơ, Ôm nhiều hy vọng để mong chờ; Tìm trong quá khứ hay đời sống, Thần tượng nào cần phải kính, thờ ! Phương Minh (4/1989)

(0795) CHƠI GIỎI

(0795) CHƠI GIỎI Bia , đế không chơi, chơi rượu tây, Tiêu xài hoang phí có chi hay?! Dân còn nghèo khổ quan đâu biết, Chỉ biết khoe mình giỏi một cây! Phương Minh (9/2008)

(0794) QUYẾT CHÍ KIÊNG

(0794) QUYẾT CHÍ KIÊNG Thích, cứ chơi, đừng để bị ghiền, Thứ gì ghiền cũng tạo nhiều phiền! Dể ghiền là thứ đừng nên thử, Đã lở ghiền cần quyết chí kiêng! Phương Minh (7/1971)

(0791) KÉN CHỌN

(0791) KÉN CHỌN Đến tuổi yêu mà chẳng chịu yêu, So đo, kén chọn thiệt càng nhiều! Tuổi xuân đâu thể chờ ta mãi, Tỉnh mộng rồi… hết dám tự kiêu! Phương Minh (5/1966)

(0789) PHÁ CƠ CHẾ

(0789) PHÁ CƠ CHẾ Không phá vở, đâu thể thoát ra, Buộc ràng, gò bó, tiến sao xa ? “ Xin, cho “ vẫn cứ còn tồn tại, Dân khó mà hết cớ thán ca! Phương Minh (6/2009)