(0586) LUI SỚM
(0586) LUI SỚM Quan nào tài đức chẳng ra chi, Nên tự biết mình lui sớm đi! Cứ bám ghế hoài dân lại khổ, Làm ăn lạch ạch khiến dân khi! Phương Minh (8/1999)
(0586) LUI SỚM Quan nào tài đức chẳng ra chi, Nên tự biết mình lui sớm đi! Cứ bám ghế hoài dân lại khổ, Làm ăn lạch ạch khiến dân khi! Phương Minh (8/1999)
(0585) BUỒN VUI THÁI QUÁ Ăn, thua – được, mất chuyện thường tình, Đâu đáng gì mà xét trọng khinh; Nếu quá quan tâm vào chuyện ấy, Buồn, vui thái quá dể dàng sinh! Phương Minh (7/1973)
(0584) CHẦU QUAN HÀNH CHÁNH Cải cách mà rườm rà thế a ? Còn nhiều thủ tục quá phiền hà! Hết lên đến xuống, trình qua lại, Thử hỏi làm sao dân chẳng la? Phương Minh (6/2008)
(0583) XÉT NGƯỜI Muốn xét người tài, đức thấp, cao, Tài mình quá kém, xét làm sao?! Xét ai phải biết rỏ về họ, Không khéo, xét lầm, hại biết bao! Phương Minh (4/1981)
(0582) VẪN CHƯA HAY Giấy tờ nhà đất nhiều lần thay, Ai đã bị hành đều thấy cay! Thủ tục rườm rà không thể tả, Dường như quan lớn vẫn chưa hay?! Phương Minh (9/2011)
(0581) HỘI NHẬP Hội nhập mà nội lực chẳng thâm, Muốn làm ăn lớn khó an tâm! Nếu không củng cố ngay nội lực, Thất bại được tiên đoán, khó lầm! Phương Minh (7/1992)
(0580) THUỐC TRỊ SẦU ĐAU Thời gian là thuốc trị sầu đau, Mọi khổ buồn đều tiêu tán mau; Quá khứ cứ lùi xa mãi mãi... Nhiều nguồn vui đến ở ngày sau! Phương Minh (6/1973)
(0579) KHEN QUAN Nhiệm vụ hoàn thành, nay nghỉ hưu, Danh thơm, tiếng tốt vẫn còn lưu; Nước dân phục vụ không nề khổ, Sống thế làm sao chẳng đạt ưu?! Phương Minh (9/1986)
(0578) MÓN ẤY Tuổi cao, sức yếu, mắt lèm nhèm, Món ấy, hỏi ông có thấy thèm? Ông bảo không thèm sao được mậy? Thèm mà đành phải chịu kiêng khem! Phương Minh (9/1974)
(0577) KHOE TÀI Nội lực đủ đầy mấy kẻ khoe? Tài năng yếu kém nhiều người lòe! Người đời là thế đâu chi lạ, Trần thế quá nhiều chuyện tréo ngoe! Phương Minh (9/1979)
(0576) MẤT UY DẦN Được làm đầy tớ của nhân dân, Quyền chức từ nay cứ lớn dần; Khổ nổi do lười không chịu học, Làm ăn ì ạch mất uy dần! Phương Minh (5/1978)
(0575) GIÀU PHI PHÁP Dùng thủ đoạn phi pháp để giàu, Khó lòng an hưởng mãi về sau! Không xài phung phí tiêu tan hết, Rồi cũng vào lao nếm khổ đau! Phương Minh (2/1997)
(0574) THIẾU TÌNH NGƯỜI Sống không thể hiện được tình người, Tiếng khóc luôn lấn át tiếng cười! Hơn, kém tranh nhau bằng thủ đoạn, Khiến đời ảm đạm, thiếu màu tươi! Phương Minh (5/1979)
(0573) TÌNH NGƯỜI Tình người đáng quí nhứt đời mà, Cần được đề cao, trãi rộng ra! Nhờ có tình người đời mãi đẹp, Thiếu tình người hạnh phúc dần xa! Phương Minh (4/1965)
(0572) SỬA SAI Sai nhỏ, xem thường, chẳng sửa ngay, Biến thành sai lớn càng thêm gay! Vướng sai lớn, cần quyết tâm sửa, Thiếu chí, tài sứa khó lắm thay! Phương Minh (5/1983)