(0631) KHUYÊN BỊNH NHÂN
(0631) KHUYÊN BỊNH NHÂN Lương y đâu thể giỏi như tiên, Chữa bịnh chưa chi muốn hết liền! Trị thật , bệnh còn chưa chắc khỏi, Tìm thầy trị thử : việc cần kiêng! Phương Minh (8/1963)
(0631) KHUYÊN BỊNH NHÂN Lương y đâu thể giỏi như tiên, Chữa bịnh chưa chi muốn hết liền! Trị thật , bệnh còn chưa chắc khỏi, Tìm thầy trị thử : việc cần kiêng! Phương Minh (8/1963)
(0630)VUI ÁI ÂN Còn có gì hơn vui ái ân, Nguồn vui muôn thuở thế nhân cần?! Những người chê, chán nguồn vui ấy, Sức sống đương nhiên đã giảm dần! Phương Minh (2/1966)
(0629) MUỐN THÀNH ĐẠT Thành đạt chậm, mau hay thấp,cao, Tin vào số mạng mà nên sao?! Mấy ai đạt được thành công lớn, Ý chí, tài năng chẳng luyện trao?! Phương Minh (8/1965)
(0628) GÓA CHỒNG Biết tỏ cùng ai những lúc buồn, Một mình nén khổ lệ thầm tuôn; Sống đời góa bụa buồn ray rức, Nổi khổ cô đơn đeo đẳng luôn! Phương Minh (9/1974)
(0627) LỢI CHO TỪ SÁCH Lợi cho từ sách nhiều vô biên, Biết hưởng đời thêm hạnh phúc liền! Sách chứa nguồn vui đầy hấp dẩn, Ai mà khéo hưởng, hưởng triền miên! Phương Minh (8/1964)
(0626) CHỌN HƯỚNG ĐI Chưa tìm được hướng để mà đi, Hướng lợi đời, cứ chọn, ngại chi! Đã có hướng đi, cần vững chí, Sống ra người, chớ để ai khi! Phương Minh (6/1964)
(0625) TRÁNH THỨ HẠI NGƯỜI Rượu bia, thuốc lá,… đã từng ghiền, Tiền mất, bệnh tăng thật lắm phiền! Những thứ hại người mà không tránh, Lở ghiền rồi nên quyết tâm kiêng! Phương Minh (5/2007)
(0624) GIÁ TRỊ CON NGƯỜI Nhân cách được phân ra thấp, cao, Bảo toàn nhân cách khó làm sao! Cùng đồng loại hòa mình chung sống, Quý ở công lao đóng góp vào! Phương Minh (3/1962)
(0623) NHỊN TRẦU, THUỐC Nhịn trầu mua đất, thuốc mua trâu, Tổng kết người xưa ý nghĩa sâu; Cai được thuốc, trầu là điều tốt, Tưởng dễ mà làm có dể đâu? Phương Minh (5/1963)
(0622) DÂN GÓP CÔNG Quan cứ việc làm dân lợi to, Giúp dân từng bước bớt âu lo! Quan vì dân khiến dân càng mến, Dân sẵn sàng ra công góp cho! Phương Minh (9/1978)
(0621) CHÂN HẠNH PHÚC Sống chỉ biết vì lợi chính mình, Dể làm những việc khiến người khinh! Sao bằng tạo lợi cho người khác, Hạnh phúc không cầu vẫn cứ sinh! Phương Minh (4/1964)
(0620) VỞ KỊCH ĐỜI Sang, hèn, già, trẻ,…chẳng riêng ai, Vở kịch đời ai cũng có vai! Nịnh, kính, gian, trung,…tùy cách diễn, Diễn sao cho khỏi vướng lầm, sai! Phương Minh (8/1969)
(0619) LẮNG NGHE LƯƠNG Tòa án lương tâm thật công minh, Luôn luôn phán xét hợp lý, tình! Lắng nghe theo tiếng lương tâm phán, Quyết sửa, làm theo, ai dám khinh? Phương Minh (8/1965)
(0618) TINH YÊU DUY NHẤT Tình yêu duy nhất cứ vời xa, Khiến lắm người từng sáng mắt ra! Quan hệ yêu đương thường phức tạp, Quá tin người họa mới tìm ta! Phương Minh (7/1974)
(0617) CỨ GÓP CÔNG VÀO Độc lập rồi, còn lắm chuyện lo, Mặc chưa đủ ấm, ăn chưa no; Học hành, đi lại,…thêm giải trí, Cứ góp công vào, chớ đắn đo! Phương Minh (3/1976)