(0195) KHÔNG NHƯ Ý
(0195) KHÔNG NHƯ Ý Khi nguồn vui biến thành nguồn buồn, Cố nén sầu mà lệ cứ tuôn?! Nổi khổ buồn quên đâu phải dể, Tưởng đã quên mà cứ nhớ luôn! Phương Minh(7/1974) Đã giới thiệu: *2015: 11/1 ,
(0195) KHÔNG NHƯ Ý Khi nguồn vui biến thành nguồn buồn, Cố nén sầu mà lệ cứ tuôn?! Nổi khổ buồn quên đâu phải dể, Tưởng đã quên mà cứ nhớ luôn! Phương Minh(7/1974) Đã giới thiệu: *2015: 11/1 ,
(0194) TRAO LUYỆN TÀI NĂNG Tài năng đâu thể tự nhiên nên, Cần phải luyện trao với chí bền! Những kẻ cả đời lười học, luyện, Con đường sự nghiệp khó vươn lên! Phương Minh(4/1974)
(0193) GIÁ TRỊ LỜI KHUYÊN Người tốt dám giúp ta bạc tiền, Tốt hơn thế nữa cho lời khuyên! Lời khuyên đáng quý hơn tiền bạc, Khuyên đúng, làm theo, đời đổi liền! Phương Minh(4/1963) *2015: 11/1 , 19/3 (98) *2019: 18/1(547)
(0192) THÍCH NGHE Giả nhân, giả nghĩa,…giỏi tài khoe, Thiên hạ, phần đông rất thích nghe! Khổ nổi khi nghe lời nói thật, Lắm người tỏ vẽ quá e dè! Phương Minh(7/1998)
(0191) NGUỒN VUI CHUNG Nhiệm vụ công dân nhắc chúng ta, Mỗi người tùy sức bỏ công ra; Dân giàu lên, nước càng thêm mạnh, Hạnh phúc, bình an khắp mọi nhà! .Phương Minh (8/1977)
(0190) HÒA VÀO ĐỜI Đời đủ cả cay, đắng, ngọt, bùi,… Hòa vào đời ắt có niềm vui; Tìm chân hạnh phúc làm sao có, Nếu cả đời ôm mộng xa xôi! Phương Minh(7/1965) *2015 : 4+5/3 (68), *2016 : 23/11 (497)
(0188) SỐNG BON CHEN Cuộc sống bon chen luôn chán phèo, Thế mà lắm kẻ vẫn ham đeo! Bon chen càng lắm, càng thêm mệt, Hạnh phúc xa dần, tai họa theo! Phương Minh(5/1965)
(0186) NHỜ COI TUỔI Cứ tưởng mọi việc thầy quán thông, Nhờ thầy coi tuổi để chọn chồng; Ngờ đâu thầy lại quen bày vẽ, Cúng váy hao tiền, thêm tốn công! Phương Minh(6/1972)
(0184) TÌNH QUÊ Còn nơi nào sánh được quê hương, Kỷ niệm nhiều và đáng nhớ thương?! Xa cách quê, sống nơi xứ lạ, Mới thấy tình quê quí lạ thường ! Phương Minh(8/1985)
(0183) NHẬN DỐT Dốt mà dám nhận càng nên khen, Quen thói khoe khoan thành tật hèn! Đâu mấy ai không còn chỗ dốt? Biết mình dốt, nhận dốt thành quen! Phương Minh(7/1965)
(0182) QUEN VỚI VIỆC KHEN Không gì xứng đáng để mà khen, Cứ thổi phồng lên xấu lắm nghen! Dưới được khen nhiều, trên mới giỏi, Trước còn thấy lạ,… nay thành quen! Phương Minh(9/2010)
(0181) DÂN NGHE QUAN Quan nầy bằng cấp chẳng bằng ai, Nhưng biết vì dân quyết sửa sai! Đã hứa, cố làm, không ngại khó, Khi cần, quan phán, dân nghe ngay! Phương Minh(9/1998)
(0179) KẾT THÂN Giúp được ai, mình có thể quên, Được người giúp đỡ, ơn nên đền! Nghĩa, nhân được cả hai bên trọng, Quan hệ làm sao chẳng vững bền! Phương Minh (9/1964) **2015 : 4/3 (66) *2016: 28/6 (433)
(0177) TRẢ GHẾ Dạ, dạ, vâng, vâng,…nghe phát e, Lưng khom, đầu cúi khổ không nè! Sống đời nịnh bợ mà không nhục? Dân chán, trên chê,…trả ghế, de! Phương Minh (5/1964)
(0176) SẮC VÀ NẾT “Tốt gổ vẩn hơn tốt nước sơn”, Nếu so sắc, nết: nết cần hơn! Tự nhiên đẹp... quí hơn nhân tạo, Sắc cứ dần phai, nết khó sờn? Phương Minh(9/1973)