(0409) HIỂU NGƯỜI
(0409) HIỂU NGƯỜI Kẻ ác nhiều, thiện chẳng ít đâu! Bi quan chi lắm để thêm sầu? Lòng người: thiện, ác thường thay đổi, Thiếu dịp gần nhau khó hiểu sâu! Phương Minh (7/1984)
(0409) HIỂU NGƯỜI Kẻ ác nhiều, thiện chẳng ít đâu! Bi quan chi lắm để thêm sầu? Lòng người: thiện, ác thường thay đổi, Thiếu dịp gần nhau khó hiểu sâu! Phương Minh (7/1984)
(0408) TIN LỜI HỨA Tự trọng cao, khi hứa giử lời, Bằng không, thất hứa dể như chơi; Phần đông hay hứa cho qua chuyện, Tin vội, dể lầm, mệt ứ hơi ! Phương Minh (9/1963)
(0407) ĐÁNG CHÊ Dù bằng trí óc hay chân tay, Lao động nuôi mình cũng đã hay ! Những kẻ lười làm, ham hưởng thụ, Mà không xấu hổ, đáng chê thay ! Phương Minh (8/1997)
(0405**) SỰ NGHIỆP Lao động chây lười sống thiếu, đói, Tương lai mịt mờ khỏi cần nói! Cả đời làm, học thật siêng năng, Sự nghiệp lại càng dễ sáng chói! Phương Minh (4/1976)
(0404) NHẮC QUAN Lòng quan không thực sự vì dân, Uy tín quan từng bước giảm dần; Liêm, chính, chí công,… thành chuyện lạ, Cái ngày gở lịch cứ thêm gần! Phương Minh (10/1990)
(0403**) NHIỄM XẤU Khi mặt trời mới lặn, Màn đêm phủ ngay liền. Để lòng, óc dơ bẩn, Tật xấu thật khó kiêng! Phương Minh (5/1960)
(0402) LÀM THEO TRÊN Trên phán dưới cứ việc lắng nghe, Không nghe, dưới sợ bị trên ghè! Dưới làm theo chẳng hề cân nhắc, Hậu quả đâu ai có thể dè! Phương Minh (6/1983)
(0400) HỌC THỨC VÀ VĂN HÓA Học thức cao, văn hóa chẳng cao, Nhiều người nhân cách tệ làm sao! Đối nhân xử thế vô cùng kém, Gần họ, ôi thôi, chán biết bao! Phương Minh (3/1967)
(0399) BÙ LƯƠNG Bù lỗ vào lương vẫn lỗ hoài, Bù không hết lỗ lệ xưa nay! Mới vừa bớt lỗ hàng lên giá, Cứ thế lòng vòng thật khổ thay! Phương Minh (7/2008)
(0397) QUYẾT THẮNG Việt Nam lịch sử bốn ngàn năm, Vận nước trãi qua bao thăng trầm! Độc lập, tự do kiên quyết giử, Bao lần quật khởi rữa hờn căm! Phương Minh (12/1965)
(0396) QUAN MUỐN GẦN DÂN Quan muốn gần dân đâu khó gì, Lắng nghe dân, làm lợi dân đi! Khi cần, quan phán, dân ủng hộ , Dù khó khăn dân chẳng nề chi! .Phương Minh (6/1982)
(0393) THỰC TRẠNG QUAN TRƯỜNG Kẻ có thực tài vẫn chịu thua, Để người thắng cuộc nhờ bằng mua! Quan trường láo nháo xem mà chán, Suy nghỉ sâu càng thấy chát chua! Phương Minh (6/1984)
(0392) CHẾ ĐỘ GIA TRƯỞNG Chế độ gia trưởng tuy lổi thời, Muốn mà xóa sạch phải đâu chơi! Chồng, cha mất hẳn vai rường cột, Nhiều chuyện sinh ra sẽ rối bời! Phương Minh (7/1972)
(0391) TÌM VỀ CHỐN CỦ Cảnh cũ đây rồi! Người cũ đâu? Biết còn hay mất mối tình đầu?! Nàng chờ hay đã sang thuyền khác? Chưa rỏ, làm sao vơi khổ sầu?! Phương Minh (3/1973)
(0390) QUÊN NGƯỜI YÊU CŨ Quên người yêu cũ khó làm sao! Từng trãi mới hay nó thế nào! Cố gắng quên đi… mà cứ nhớ, Nổi buồn vừa lắng, chợt dâng cao! Phương Minh (5/1976)