(0504) VỢ CON CHĂM
(0504) VỢ CON CHĂM Còn chức, còn quyền lắm kẻ thăm, Hưu rồi, đau yếu vợ con chăm! Xưa nay chuyện ấy thành thông lệ, Có lạ gì mà phải khổ tâm?! Phương Minh(7/1987)
(0504) VỢ CON CHĂM Còn chức, còn quyền lắm kẻ thăm, Hưu rồi, đau yếu vợ con chăm! Xưa nay chuyện ấy thành thông lệ, Có lạ gì mà phải khổ tâm?! Phương Minh(7/1987)
(0503) KHEN QUÁ VÔI Chạy theo thành tích chẳng đươc đâu! Nên thận trọng nghe cấp dưới tâu! Dưới báo lên, trên khen quá vội, Sai lầm không vướng cũng còn lâu! Phương Minh (9/2008)
(0502) NGHE VÀ LÀM THEO MỸ Ủng hộ việc sai đủ nhục rồi, Làm theo sai trái lại càng tồi; Nghe, làm theo Mỹ không suy xét, Chắc phải có ngày họa đến thôi! Phương Minh (8/2002)
(0501) NHỚ CHUYỆN XƯA Những chuyện xa xưa, nhớ, nhớ hoài, Muốn quên, khó lắm, phải không ai? Niềm vui luôn nhớ trong lưu luyến, Nổi khổ buồn nhớ để thấm dai! Phương Minh (8/1977)
(0500) ĐUA XE TỐC ĐỘ Thích chết thảm không ý nghĩa gì, Đua xe tốc độ, cứ đua đi! Nhà thương, nghĩa địa luôn chờ đón, Chừa chỗ sẵn sàng chớ ngại chi! Phương Minh (8/2008) *2016 : 4/5 (360)
(0499) PHƯỜNG LÁO NHÁO Cũng phường láo nháo cả mà thôi! Hứa, nói nghe hay, làm quá tồi! Phần lớn hiếu danh, ham bám ghế, Khiến cho nhân cách tỏa mùi hôi! Phương Minh (7/1973)
(0498) CHUYỆN THƯỜNG Vợ, chồng cự cải là bình thường, Hết cải đến hòa, thương vẫn thương; Thương, giận, vui, buồn, … thay đổi mãi, Sao mà phức tạp khó lòng lường ?! Phương Minh (6/1974)
(0497) CHUNG THỦY VÀ ĐẮM SAY Chung thủy mà thiếu sự đắm say, Tình yêu chưa thỏa cũng đâu hay! Cần hơn chung thủy là say đắm, Hạnh phúc tràn đầy đáng quý thay! Phương Minh(8/1973)
(0495) CHUNG SỐNG Lùn có lùn thương, cao thích cao, Xứng đôi, vừa lứa : quý không nào ?! Lùn, cao chung sống mà hòa thuận, Dù có ai chê cũng chẳng sao ! Phương Minh(8/1964)
(0494) SỞ THÍCH Có nhiều sở thích theo làm gì, Đoạn tuyệt cho rồi, dan díu chi? Sở thích lợi người cần giữ lại, Thứ nào có hại tránh xa đi! Phương Minh(5/1964)
(0493) THÍCH SỐNG HAI MÌNH Một mình kiếm sống đã lao đao! Sống đủ hai mình khổ biết bao! Biết thế mà sao ai cũng thích, Trời sinh chi tính lạ làm sao?! Phương Minh(7/1964)
(0491) HAM CHỒNG ĐẸP, GIÀU Ỷ có sắc, ham chồng đẹp, giàu, Mộng tình tan vỡ, tóc thay màu! Tuổi xuân đã hết còn đâu nữa, Đành sống cô đơn với nỗi đau! Phương Minh (9/1965)*
(0490) ĐỂ DÂN CÙNG LO Người buôn bán nhỏ không ra công, Nhà nước ôm đồm có nổi không? Vạn thứ nhu cầu lo khó nổi, Dân không góp sức, đừng hòng xong! Phương Minh(9/1983)
(0488) XÉT NGƯỜI, XÉT TA Khi cần tự xét bản thân ta, Lầm lổi dù nhỏ chớ bỏ qua! Phê phán người đời nên rộng lượng, Đừng khe khắc quá họ kêu ca! Phương Minh (8/1968)
(0487) THEO THỜI GIAN Mọi việc đổi thay theo thời gian, Hoa tươi rộ nở rồi dần tàn; Đời người cũng thế đâu gì lạ, Vui, sướng cứ hưởng, khổ chẳng than! Phương Minh(8/1965)