(1196) GIAO MẠNG LẦM THẦY
(1196) GIAO MẠNG LẦM THẦY Thầy thuốc mà không có lương tâm, Bệnh nhân giao mạng là sai lầm! Loại thầy thuốc xấu luôn vì lợi, Lòng họ phần đông rất ác, thâm! Phương Minh(2/1985)
(1196) GIAO MẠNG LẦM THẦY Thầy thuốc mà không có lương tâm, Bệnh nhân giao mạng là sai lầm! Loại thầy thuốc xấu luôn vì lợi, Lòng họ phần đông rất ác, thâm! Phương Minh(2/1985)
(1195) QUÝ THỢ GIỎI Người thợ giỏi đáng quí biết bao, Tạo nhiều sản phẩm lợi làm sao! Không mau chấn chỉnh khâu đào tạo, Thiếu thợ giỏi nghề thiệt hại cao! Phương Minh(8/2015)
(1194) NGƯỜI TỰ TRỌNG Tính xấu, dở trong mỗii chúng ta, Chắc gì chẳng có phải không a?! Người tự trọng vui lòng nhận, sữa, Ngược lại thì biện bạch, bỏ qua! Phương Minh(8/2015)
(1192) NHỚ NGƯỜI XƯA Tưởng đã quên mà cứ nhớ hoài, Óc, tim còn mãi bóng hình ai?! Vừa quên, chợt nhớ, quên đâu dể? Ai muốn quên, quên được, mới tài! Phương Minh(3/1974)
(1191) BIẾT NHỜ LƯƠNG TÂM Người luôn nghe tiếng nói lương tâm, Tham, ác làm sao nẫy được mầm?! Nếu biết nhờ lương tâm định hướng, Đường đi ta chọn không hề lầm! Phương Minh(9/1971)
(1190) CẦN CÓ TÂM TỐT Lương tâm là thứ tối ư cần, Người sống thiếu nó thành xấu dần?! Tâm tốt tạo ra nhân cách lớn, Là nhờ thành quả chỉnh tu thân! Phương Minh(7/1965)
(1189) XOA DỊU NỔI ĐAU Xoa dịu nổi đau của bệnh nhân, Là nguồn vui thầy thuốc luôn cần?! Cái tâm trị bịnh cần vô kể, Tâm áy giúp thầy thuốc giỏi dần! Phương Minh(7/1965)
(1188) HÀNH VI QUÝ Những hành vi đậm chất nhân văn, Mà nở xem thường, uổng quá chăng?! Nhân rộng những hành vi quí ấy, Đời thêm vui, hạnh phúc càng tăng! Phương Minh(7/1976)
(1187) SỐNG TÍCH CỰC Hướng về trước, vững bước đi lên, Lý tưởng đúng, theo với chí bền! Độc lập chủ quyền góp sức giữ, Công dân trách nhiệm quyết không quên! Phương Minh(7/1976) *2015 : 19/8 (237)
(1186) KHEN NGƯỜI MÌNH GHÉT Người mình ghét làm được điều hay, Mình vẫn khen càng đáng quí thay! Vì ganh ghét tìm cách phủ nhận, Tật xấu nầy cương quyết bỏ ngay! Phương Minh(7/1985)
(1185) BÌNH ĐẲNG NGÀNH NGHỀ Ngành nghề nào cũng quí, cần mà, Phân biệt làm chi cho rối ra?! Bình đẳng không còn trong đối xử, Khiến cho đoàn kết thành vời xa! Phương Minh(7/1985)
(1184) BỎ QUA LỖI BẠN Bạn có lổi mình chẳng bỏ qua, Tình thân giảm sút tất nhiên mà! Sao bằng mở rộng lòng tha thứ, Tăng độ thân tình, càng lợi ra! Phương Minh(7/1985)
(1183) COI CHỪNG GỠ LỊCH Gạt người thấy dể, gạt thành quen, Càng lộ mau bản tính xấu, hèn! Người cảnh giác, còn ham gạt tiếp, Coi chừng gỡ lịch, tàn đời nghen! Phương Minh (5/1985) *2015 : 4/10 (262)
(1182) SỐNG VỚI NGƯỜI ĐỜI Nghèo bạc tiền mà giàu nghĩa nhân,… Người đời tìm cách kết thân dần! Giàu sang chẳng biết gì nhân nghĩa, Lối xóm đâu ai thích sống gần! Phương Minh(5/1985)
(1181) ĐỔI THAY NHẬN THỨC Những lúc bất ngờ hoặc ngạc nhiên,… Thường làm nhận thức đổi thay liền! Óc, tim rộng mở càng thêm lợi, Vui, sướng khác nào lạc cỏi tiên! Phương Minh(5/1985)